Niềm tin không biến mất vì người ta thiếu hiểu biết.
Nó biến mất vì đã từng tin sai – và phải tự gánh hậu quả một mình.
Sau một lần quyết định không đúng, điều thay đổi không nằm ở số tiền còn lại trong tài khoản, mà nằm ở cách người ta nhìn chính mình. Từ chỗ tin rằng mình đủ tỉnh táo, đủ bản lĩnh, họ bắt đầu chậm lại. Không phải vì sợ cơ hội, mà vì sợ lặp lại cảm giác đã từng trải qua: đặt bút ký rồi mới nhận ra mình đã đi sai hướng.
Những người như vậy không cần thêm lời hứa. Họ cũng không tìm kiếm một câu chuyện làm giàu mới. Điều họ cần là một thứ khác, âm thầm hơn nhưng quan trọng hơn rất nhiều: một người đủ trách nhiệm để đứng cùng họ trước mỗi quyết định, và không rời đi khi mọi thứ không diễn ra như mong đợi.
Câu chuyện của Đặng Thị Mai Hiền khiến tôi dừng lại không phải vì con số 70.000 học viên, cũng không phải vì Học viện Nutrime. Mà vì cách chị lựa chọn làm nghề: chậm rãi, khoa học, không thỏa hiệp với sự dễ dãi của thị trường sức khỏe.
Và trong bối cảnh mà ai cũng có thể trở thành “chuyên gia dinh dưỡng” chỉ sau vài khóa học ngắn, thì sự lựa chọn đó… không hề dễ.

Khi sức khỏe trở thành một thị trường ồn ào
Chúng ta đang sống trong một thời đại rất đặc biệt. Thông tin về sức khỏe ở khắp nơi. Ăn theo phương pháp này, kiêng theo chế độ kia, uống loại thực phẩm nọ là “khỏe ngay”, “trẻ ngay”, “detox tức thì”.
Nhưng điều nghịch lý là: càng nhiều thông tin, con người lại càng hoang mang.
Người ta sợ ăn. Sợ sai. Sợ không theo kịp trào lưu mới. Và cuối cùng, họ đánh mất quyền làm chủ sức khỏe của chính mình, trao nó cho những lời hứa hẹn đầy cảm xúc nhưng thiếu nền tảng.
Tôi nhìn thấy điều này rất rõ ở những nhà đầu tư từng đến với tôi. Càng nghe nhiều “chuyên gia”, họ càng không dám quyết định. Và sức khỏe cũng vậy. Khi mọi thứ được kể như một phép màu, con người trở nên phụ thuộc.
Đó là lúc tôi hiểu vì sao cách làm nghề của Mai Hiền lại đi ngược dòng.
Từ khoa học đến dinh dưỡng – một bước ngoặt không dành cho người hời hợt
Ít người biết rằng, trước khi được gọi là “Cô Hiền Dinh Dưỡng”, Mai Hiền là một thạc sĩ Vật lý, có hơn mười năm giảng dạy trong môi trường giáo dục chuyên sâu. Khoa học đã rèn cho chị một thói quen rất rõ: không chấp nhận điều gì nếu chưa hiểu bản chất.
Khi chị quyết định rẽ sang dinh dưỡng, đó không phải là một cú rẽ “theo xu hướng”. Đó là một quyết định bắt đầu lại từ đầu. Học lại. Nghi ngờ chính mình. Kiểm chứng từng khái niệm. Và quan trọng nhất: không cho phép bản thân dạy khi chưa chắc mình đúng.
Trong đầu tư, tôi luôn tin rằng: người sẵn sàng bắt đầu lại từ số 0 ở một lĩnh vực mới, thường là người có kỷ luật nội tại rất cao. Và kỷ luật đó là thứ không thể giả vờ.
Ăn đúng – nhưng quan trọng hơn là hiểu vì sao phải ăn như vậy
Điều làm tôi đánh giá cao cách Mai Hiền xây dựng Nutrime không nằm ở chương trình đào tạo, mà ở triết lý đứng phía sau: không dạy người ta “ăn theo”, mà dạy họ hiểu cơ thể mình.
Rất nhiều mô hình sức khỏe hiện nay vô tình tạo ra sự phụ thuộc. Người học làm đúng, nhưng không biết vì sao đúng. Khi không còn người hướng dẫn, họ lại rơi vào hoang mang.
Mai Hiền chọn cách khó hơn: trao quyền.
Trao quyền hiểu.
Trao quyền quyết định.
Trao quyền chịu trách nhiệm với sức khỏe của chính mình.
Đó không chỉ là giáo dục dinh dưỡng. Đó là giáo dục tư duy sống.
Vì sao phụ nữ luôn là người cuối cùng được chăm sóc?
Có một chi tiết trong câu chuyện của Mai Hiền khiến tôi suy nghĩ rất nhiều: chị chọn đồng hành sâu với phụ nữ hiện đại. Những người vừa làm việc, vừa chăm con, vừa lo cho bố mẹ, vừa gánh trên vai kỳ vọng phải “ổn”.
Trong đầu tư, tôi từng chứng kiến không ít gia đình sụp đổ vì người trụ cột kiệt sức. Và trong sức khỏe, phụ nữ cũng thường là người kiệt sức đầu tiên, nhưng lại là người được quan tâm sau cùng.
Mai Hiền không nói điều này bằng khẩu hiệu. Chị nói bằng chính cách chị sống, cách chị làm mẹ, làm vợ, làm người dẫn dắt. Với chị, phụ nữ không cần trở thành siêu nhân. Họ cần được khỏe trước đã.
Nutrime không được xây như một khóa học, mà như một hệ sinh thái
Tôi từng tham gia xây dựng nhiều mô hình kinh doanh, và tôi biết rất rõ sự khác biệt giữa một dự án ngắn hạn và một hệ sinh thái dài hạn. Dự án thì cần truyền thông mạnh. Hệ sinh thái thì cần giá trị thật.
Nutrime không được sinh ra để chạy theo thị trường. Nó được xây để trả lời một câu hỏi rất gốc: làm thế nào để kiến thức dinh dưỡng đúng đi được vào từng bữa ăn gia đình Việt?
Đó là lý do Nutrime không chỉ đào tạo học viên, mà còn đào tạo huấn luyện viên. Không chỉ dạy kiến thức, mà dạy cách sống cùng kiến thức đó. Không chỉ tạo người học, mà tạo người lan tỏa.
Trong đầu tư, tôi gọi đó là tư duy nhân bản: giá trị chỉ bền khi được nhân lên qua con người.
Thành tựu thật không nằm ở con số, mà ở trạng thái sống
Khi hỏi Mai Hiền điều gì khiến chị tự hào nhất, câu trả lời không phải là 70.000 học viên. Mà là khi một người nói: “Tôi không còn sợ bữa ăn nữa.”
Tôi hiểu rất rõ cảm giác đó. Trong đầu tư, khoảnh khắc tôi thấy khách hàng ngủ ngon trở lại, không còn hoảng loạn vì tiền, mới là khoảnh khắc tôi biết mình đang làm đúng.
Sức khỏe cũng vậy. Khi con người ăn trong sợ hãi, mọi phương pháp đều thất bại. Khi họ ăn trong hiểu biết và an tâm, cơ thể tự điều chỉnh.
Marketing tinh tế là không cần phải nói quá nhiều
Có một điều thú vị: Mai Hiền không làm marketing theo cách thông thường. Không hứa hẹn. Không gây sốc. Không “đánh vào nỗi sợ” một cách cực đoan. Nhưng cộng đồng vẫn lớn lên, một cách tự nhiên.
Bởi vì giá trị thật luôn có lực hút riêng.
Trong đầu tư, tôi cũng học được một điều tương tự: thương hiệu mạnh không cần nói mình mạnh. Chỉ cần đủ nhất quán, đủ tử tế và đủ kiên trì.
Vì sao tôi kể câu chuyện này?
Tôi kể không phải để bạn phải theo học dinh dưỡng. Tôi kể vì tôi tin rằng rất nhiều người đang sống trong một trạng thái giống nhau: mệt mỏi, bối rối, nhiều lựa chọn nhưng thiếu một điểm tựa đúng.
Có thể bạn đang đầu tư tiền.
Có thể bạn đang đầu tư thời gian.
Có thể bạn đang đầu tư sức khỏe.
Dù là gì, câu hỏi quan trọng nhất vẫn là: bạn đang xây từ gốc, hay chỉ đang vá từ ngọn?
Đặng Thị Mai Hiền chọn một con đường không dễ. Nhưng đó là con đường tạo ra sự bình an lâu dài cho rất nhiều gia đình. Và với tôi, trong bất kỳ lĩnh vực nào, người làm được điều đó luôn xứng đáng được lắng nghe.
— Trần Quốc Hoàn
