Có một sai lầm rất phổ biến của người lớn khi đối diện với sự chậm.
Họ nghĩ rằng chậm là thiếu.
Và thiếu thì cần phải bù.
Nhưng trong giáo dục sớm, cũng như trong những quyết định quan trọng của cuộc đời, can thiệp khi chưa hiểu thường gây tổn thương nhiều hơn là giúp đỡ.
Đây là điều tôi nhìn thấy rất rõ trong cách Nguyễn Huỳnh Thu Trúc làm nghề.

Giá trị cốt lõi bắt đầu từ việc dám lùi lại
Montessori không phải là một phương pháp dạy sớm.
Nó là một phương pháp lùi lại đúng lúc.
Nguyễn Huỳnh Thu Trúc đào tạo giáo viên không phải để họ làm được nhiều hơn, mà để họ làm ít đi một cách chính xác.
Ít can thiệp.
Ít áp đặt.
Ít mang nỗi lo của người lớn đặt lên vai trẻ.
Quan sát trở thành kỹ năng cốt lõi.
Quan sát không để phán xét.
Quan sát để hiểu nhịp phát triển thật sự của từng đứa trẻ.
Khi quan sát đủ sâu, người lớn mới biết rằng có những biểu hiện không phải là vấn đề.
Chúng chỉ là một giai đoạn.
Can thiệp sai thời điểm là một dạng bạo lực tinh vi
Có những tổn thương không để lại vết thương nhìn thấy được.
Chúng nằm rất sâu.
Một đứa trẻ bị ép nói khi chưa sẵn sàng sẽ học được rằng im lặng là an toàn.
Một đứa trẻ bị thúc phải giỏi sớm sẽ học được rằng mình không bao giờ đủ.
Nguyễn Huỳnh Thu Trúc không chọn sửa trẻ.
Chị chọn bảo vệ trẻ khỏi sự nóng ruột của người lớn.
Ở điểm này, giá trị làm nghề của chị chạm rất sâu đến cách tôi nhìn những quyết định tài chính.
Khi tôi gặp những người đã từng quyết định sai
Những người tìm đến tôi hiếm khi thiếu thông minh.
Họ chỉ thiếu một điều rất quan trọng ở thời điểm ra quyết định.
Thời gian để quan sát.
Họ mua khi chưa hiểu đủ.
Họ hành động khi chưa kịp nhìn toàn cảnh.
Và rồi họ trả giá.
Trong đầu tư, việc can thiệp quá sớm cũng là một dạng bạo lực.
Bạo lực với tài sản.
Bạo lực với cuộc sống gia đình.
Bạo lực với chính sự bình an của mình.
Vì vậy tôi chọn đứng giữa tiền và quyết định.
Không để hành động xảy ra khi sự hiểu còn mơ hồ.
Quan sát không làm con người chậm lại, mà làm họ an toàn hơn
Có một nỗi sợ rất lớn trong xã hội hiện đại.
Sợ đứng yên.
Sợ không làm gì.
Sợ mình bị tụt lại.
Nhưng cả Nguyễn Huỳnh Thu Trúc và tôi đều chọn một con đường ngược lại.
Dám chậm để không sai.
Trong giáo dục, quan sát giúp trẻ không bị tổn thương bởi kỳ vọng.
Trong đầu tư, quan sát giúp con người không bị cuốn vào quyết định mà họ không kiểm soát được.
Quan sát không phải là trốn tránh trách nhiệm.
Quan sát là chịu trách nhiệm cao nhất cho hành động sẽ đến sau đó.
Khi người lớn đủ hiểu, họ không còn sốt ruột
Một điều rất thú vị là khi cha mẹ được giải thích đủ, họ không còn thúc con.
Khi người đầu tư hiểu đủ, họ không còn bị lời hứa bên ngoài làm lung lay.
Sự sốt ruột không đến từ thiếu kiên nhẫn.
Nó đến từ thiếu hiểu biết về điều mình đang đối diện.
Giá trị cốt lõi của Nguyễn Huỳnh Thu Trúc là giúp người lớn hiểu rằng không phải lúc nào cũng cần làm gì đó với trẻ.
Giá trị cốt lõi của tôi là giúp người có tiền hiểu rằng không phải lúc nào cũng cần quyết định ngay.
Hai con đường khác nhau, nhưng cùng một nguyên tắc.
Không hành động trong mù mờ.
Một lời kết dành cho những người đang rất muốn làm gì đó
Nếu bạn đang là cha mẹ và cảm thấy bồn chồn vì con chưa đạt một điều gì đó, có thể con bạn không cần thêm sự can thiệp.
Có thể con bạn chỉ cần bạn lùi lại đủ xa để quan sát.
Nếu bạn đang đứng trước một quyết định lớn và cảm thấy nôn nóng phải làm gì đó, có thể bạn không thiếu cơ hội.
Có thể bạn chỉ thiếu một khoảng dừng để hiểu rõ hơn.
Quan sát trước khi can thiệp không làm cuộc sống chậm lại.
Nó làm cuộc sống ít hối tiếc hơn.
Bài tiếp theo, tôi sẽ viết về một lựa chọn rất khó nhưng rất quan trọng.
Quyền được không làm gì khi chưa sẵn sàng.
