Có một sự thật rất khó nghe, nhưng nếu không nói ra, chúng ta sẽ tiếp tục trả giá.
Không phải ai từng nghèo cũng sẽ làm ăn tử tế khi có cơ hội.
Không phải ai từng khổ cũng sẽ giữ được kỷ luật khi cầm tiền trong tay.
Và không phải ai từng đi lên từ đáy cũng đủ bản lĩnh để không làm giàu bằng mọi giá.
Rất nhiều người, khi vừa thoát khỏi thiếu thốn, sẽ vội vàng.
Vội kiếm tiền.
Vội tận dụng.
Vội bán bất cứ thứ gì có thể bán.
Nhưng hành trình của Ngô Thị Út Luân đi theo một hướng hoàn toàn khác.
Và chính điều đó khiến tôi dừng lại để nhìn rất kỹ.

Xuất phát điểm thấp không quyết định bạn trở thành ai, lựa chọn mới quyết định
Ngô Thị Út Luân từng là lao động EPS tại Hàn Quốc.
Một người đi lên từ nhà máy, kỷ luật, ca kíp, tiêu chuẩn khắt khe và những ngày không được phép sai.
Mười năm ở đó không cho chị sự hào nhoáng.
Nó cho chị một thứ quan trọng hơn rất nhiều.
Sự tôn trọng tuyệt đối với quy trình và hậu quả của việc làm sai.
Chị hiểu rất rõ một điều mà nhiều người kinh doanh không bao giờ chịu học.
Sản phẩm làm ẩu có thể bán được một lần.
Nhưng cái giá phải trả sẽ đến sau đó, và thường là rất nặng.
Vì vậy khi bước vào kinh doanh mỹ phẩm và thực phẩm chức năng, chị không chọn con đường nhanh.
Chị chọn con đường đúng.
Từ phòng lab.
Từ công thức.
Từ nhà máy đạt chuẩn.
Từ pháp lý minh bạch.
Đó không phải lựa chọn khôn ngoan trong ngắn hạn.
Nhưng đó là lựa chọn không phá hủy tương lai của chính mình.
Tử tế không nằm trên sân khấu, nó nằm trong nhà máy
Rất nhiều người nói về tử tế.
Rất ít người sẵn sàng trả giá cho tử tế.
Ngô Thị Út Luân chọn tử tế ở nơi ít người nhìn thấy nhất.
Ở dây chuyền sản xuất.
Ở tiêu chuẩn kiểm nghiệm.
Ở việc từ chối những công thức “bán nhanh nhưng rủi ro”.
Chị hiểu rất rõ một sự thật lạnh lùng.
Thị trường có thể dễ dãi trong một thời gian.
Nhưng luật pháp, người tiêu dùng và thời gian thì không.
Khi nhìn cách chị làm nghề, tôi thấy rất rõ hình ảnh công việc của chính mình.
Trong đầu tư, tôi cũng đứng trước cùng một lựa chọn
Tôi làm việc với những người có tiền.
Rất nhiều tiền.
Và rất nhiều nỗi sợ.
Họ từng đầu tư sai.
Từng mất niềm tin.
Từng bị dẫn dắt bởi những lời hứa nghe rất hay.
Và tôi hiểu, nếu tôi thúc họ quyết định nhanh, tôi cũng có thể kiếm tiền dễ hơn.
Nhưng cái giá họ phải trả sau đó sẽ không nằm trên hợp đồng.
Nó nằm trong những đêm mất ngủ.
Trong sự căng thẳng của gia đình.
Trong cảm giác tự trách mình vì đã không đủ tỉnh táo.
Giống như Ngô Thị Út Luân, tôi chọn một con đường khác.
Không thúc.
Không hứa.
Không làm thay quyết định của người khác.
Bởi tôi hiểu một điều rất rõ.
Kiếm tiền trên sự thiếu hiểu biết của người khác là con đường ngắn nhất để tự hủy sự nghiệp của mình.
Điểm giao của hai con đường
Một người làm K-Beauty.
Một người làm đầu tư bất động sản.
Hai lĩnh vực khác nhau.
Nhưng cùng một giá trị cốt lõi.
Không làm giàu bằng sự mù mờ.
Không bán thứ mình không hiểu rõ.
Không đẩy người khác vào rủi ro chỉ để đạt mục tiêu của mình.
Ngô Thị Út Luân không xây hệ sinh thái bằng tốc độ.
Tôi cũng không đồng hành bằng sự vội vàng.
Chúng tôi đều chọn đi đủ lâu để thấy hậu quả của sự dễ dãi.
Và đủ tỉnh táo để không lặp lại con đường đó.
Một câu hỏi dành cho người đang đọc
Nếu hôm nay bạn có cơ hội kiếm tiền rất nhanh,
nhưng phải đánh đổi bằng việc người khác không hiểu rõ họ đang mua gì,
bạn có dám nói không?
Nếu câu trả lời của bạn là còn do dự,
thì hãy hiểu rằng, con đường Ngô Thị Út Luân chọn không phải là con đường dễ.
Và con đường tôi chọn cũng vậy.
Nhưng đó là con đường mà sau nhiều năm nhìn lại,
bạn không phải tránh ánh mắt của chính mình.
Bài tiếp theo, tôi sẽ viết về một điều rất ít người dám đối diện.
Vì sao tiêu chuẩn và kỷ luật mới là thứ quyết định ai tồn tại được khi thị trường quay đầu.
