Có một quy luật rất tàn nhẫn trong kinh doanh.
Khi thị trường còn dễ, ai cũng có thể thắng.
Nhưng khi thị trường khó, chỉ những người có tiêu chuẩn thật mới còn đứng vững.
Phần lớn doanh nghiệp không chết vì thiếu cơ hội.
Họ chết vì không có kỷ luật để giữ mình không làm sai.
Đây là điều tôi nhìn thấy rất rõ khi quan sát cách Ngô Thị Út Luân xây dựng hệ sinh thái K-Beauty của mình.

Kỷ luật không phải để làm đẹp hồ sơ, mà để không tự giết doanh nghiệp
Mười năm làm việc trong môi trường sản xuất Hàn Quốc không cho Ngô Thị Út Luân kỹ năng bán hàng.
Nó cho chị một thứ quan trọng hơn rất nhiều.
Nỗi sợ làm sai quy trình.
Trong nhà máy, chỉ cần một bước sai là cả lô hàng phải bỏ.
Không có chuyện linh hoạt.
Không có chuyện cảm thông.
Chỉ có tiêu chuẩn và hậu quả.
Chính trải nghiệm đó khiến chị hiểu rất sớm một điều.
Khi bước vào kinh doanh, thứ nguy hiểm nhất không phải là cạnh tranh.
Mà là tự cho phép mình phá vỡ tiêu chuẩn để đi nhanh hơn.
Vì vậy, chị chọn con đường khó.
Chỉ làm OEM ODM chuẩn.
Chỉ làm với phòng lab và nhà máy đạt chuẩn.
Chỉ nhập khẩu chính ngạch, đủ pháp lý.
Không phải vì chị không biết con đường tắt.
Mà vì chị biết rất rõ cái giá của con đường tắt.
Khi thị trường dễ dãi, tiêu chuẩn bị xem là phiền phức
Có một giai đoạn, thị trường mỹ phẩm nở rộ.
Ai cũng có thương hiệu.
Ai cũng có câu chuyện.
Ai cũng có lời hứa.
Trong giai đoạn đó, tiêu chuẩn bị xem là thứ làm chậm tốc độ.
Kỷ luật bị xem là bảo thủ.
Quy trình bị xem là rườm rà.
Nhưng Ngô Thị Út Luân không thay đổi cách làm.
Chị hiểu rất rõ một điều.
Thị trường có thể thay đổi rất nhanh.
Nhưng hậu quả của việc làm sai sẽ ở lại rất lâu.
Khi nhìn cách chị kiên quyết giữ tiêu chuẩn, tôi thấy rất rõ hình ảnh công việc của mình.
Trong đầu tư, kỷ luật là thứ giữ con người không tự phá hủy chính mình
Tôi làm việc với những người có tiền.
Và tôi có thể nói thẳng một điều.
Tiền không làm người ta giàu.
Kỷ luật mới giữ được tiền.
Rất nhiều người thua lỗ không phải vì chọn sai ngay từ đầu.
Họ thua vì phá vỡ kỷ luật giữa chừng.
Mua thêm khi chưa hiểu.
Bán vội khi chưa cần.
Hành động để trấn an cảm xúc.
Giống như trong sản xuất, chỉ cần một bước sai quy trình, cả hệ thống sụp đổ.
Vì vậy, tôi chọn đứng giữa tiền và quyết định.
Không phải để ra quyết định thay.
Mà để giữ cho người đối diện không tự phá vỡ kỷ luật của chính mình.
Điểm giao rất rõ giữa hai con đường
Ngô Thị Út Luân giữ tiêu chuẩn sản xuất để bảo vệ hệ sinh thái.
Tôi giữ kỷ luật ra quyết định để bảo vệ cuộc sống của người cầm tiền.
Chị hiểu rằng một sản phẩm sai có thể phá hủy thương hiệu vĩnh viễn.
Tôi hiểu rằng một quyết định tài chính sai có thể phá hủy cả một gia đình.
Cả hai chúng tôi đều không tin vào may mắn.
Chúng tôi tin vào những hệ thống đủ chặt để không cho phép sai.
Khi mọi thứ sụp đổ, chỉ còn lại thứ bạn đã xây bằng kỷ luật
Thị trường rồi sẽ có lúc dễ, lúc khó.
Xu hướng rồi sẽ thay đổi.
Sự hào nhoáng rồi sẽ rút đi.
Khi đó, thứ duy nhất còn lại là:
bạn đã xây doanh nghiệp của mình bằng tiêu chuẩn hay bằng sự dễ dãi
bạn đã đưa ra quyết định bằng kỷ luật hay bằng cảm xúc
Ngô Thị Út Luân không đợi đến lúc khó mới xây tiêu chuẩn.
Chị xây nó ngay từ đầu.
Tôi cũng không đợi đến khi người khác mất tiền mới nói về kỷ luật.
Tôi chọn giữ kỷ luật trước khi rủi ro xảy ra.
Một câu hỏi không dễ chịu
Nếu hôm nay bạn có thể kiếm thêm tiền bằng cách lách tiêu chuẩn,
bằng cách nói ít đi một phần sự thật,
bằng cách bỏ qua một bước kiểm soát rủi ro,
bạn có dám dừng lại không?
Bởi con đường Ngô Thị Út Luân chọn, và con đường tôi chọn,
đều có một điểm chung rất rõ.
Chúng tôi không chờ thị trường trừng phạt rồi mới tử tế.
Chúng tôi tử tế trước, để không bị trừng phạt sau.
Bài tiếp theo, tôi sẽ viết về một điều còn khó hơn nữa.
Vì sao chỉ khi hiểu đủ, con người mới xứng đáng được kiếm tiền.
