Có một sự thật không dễ nghe, nhưng nếu không nói ra thì thị trường sẽ tiếp tục hỗn loạn.
Không phải ai bán được hàng cũng xứng đáng kiếm tiền.
Không phải ai có khách cũng đủ tư cách dẫn dắt người khác.
Và không phải ai làm kinh doanh cũng hiểu thứ mình đang đưa ra thị trường.
Tiền chảy rất nhanh vào tay những người nói hay.
Nhưng tiền chỉ ở lại lâu với những người hiểu rõ họ đang làm gì.
Đây là điều tôi nhìn thấy rất rõ khi quan sát cách Ngô Thị Út Luân làm nghề.

Hiểu sản phẩm không phải để nói cho hay, mà để không làm hại người khác
Ngô Thị Út Luân không bắt đầu một thương hiệu bằng câu hỏi bán cho ai.
Chị bắt đầu bằng một câu hỏi khó hơn rất nhiều.
Sản phẩm này thực sự là gì.
Công thức có tác động ra sao.
Giới hạn sử dụng nằm ở đâu.
Điều gì được phép nói và điều gì tuyệt đối không được nói.
Chị làm việc trực tiếp với phòng lab, nhà máy, quy trình test, hồ sơ pháp lý.
Không phải để khoe chuyên môn.
Mà để tự đặt cho mình một ranh giới rất rõ.
Không cho phép bản thân bán thứ mình chưa hiểu đủ.
Trong ngành mỹ phẩm và thực phẩm chức năng, ranh giới này cực kỳ mong manh.
Chỉ cần nói quá một chút, thổi phồng một chút, người khác có thể mua nhiều hơn.
Nhưng cái giá phải trả sẽ không nằm trên doanh thu.
Nó nằm ở niềm tin và hậu quả lâu dài cho người dùng.
Ngô Thị Út Luân hiểu rất rõ điều đó.
Và chị chọn đứng về phía khó.
Kiếm tiền trên sự mù mờ là con đường ngắn nhất để tự loại mình khỏi cuộc chơi
Rất nhiều hệ sinh thái sụp đổ không phải vì thiếu vốn.
Mà vì thiếu hiểu biết.
Người bán không hiểu sản phẩm.
Người mua không hiểu mình đang dùng gì.
Và cả hai cùng trả giá khi sự thật bị phơi bày.
Ngô Thị Út Luân không xây hệ sinh thái bằng sự lệ thuộc.
Chị chia sẻ kiến thức cho đối tác.
Buộc họ phải hiểu sản phẩm.
Buộc họ phải hiểu pháp lý.
Buộc họ phải hiểu trách nhiệm khi bán hàng.
Chị không giữ bí mật để kiểm soát.
Chị minh bạch để sàng lọc.
Chỉ những người đủ hiểu mới ở lại được lâu.
Trong đầu tư, tôi cũng thấy cùng một bi kịch lặp đi lặp lại
Tôi làm việc với những người có tiền.
Và tôi có thể nói thẳng một điều.
Rất nhiều người mất tiền không phải vì họ nghèo kiến thức.
Mà vì họ ra quyết định khi chưa hiểu đủ.
Họ mua vì nghe người khác nói.
Họ xuống tiền vì sợ bỏ lỡ.
Họ tin vào lời hứa thay vì hiểu cấu trúc rủi ro.
Và khi mọi thứ không như kỳ vọng, họ mới nhận ra một sự thật đau.
Mình đã kiếm tiền hoặc mất tiền trong trạng thái mù mờ.
Giống như trong kinh doanh mỹ phẩm, một quyết định tài chính thiếu hiểu biết cũng là một dạng làm hại chính mình.
Vì vậy tôi chọn đứng giữa tiền và quyết định.
Không phải để chứng minh mình giỏi.
Mà để giữ cho người đối diện không hành động khi chưa hiểu rõ họ đang làm gì.
Điểm giao rất rõ giữa hai con đường
Ngô Thị Út Luân không cho phép đối tác bán hàng khi họ chưa hiểu sản phẩm.
Tôi không cho phép khách hàng ra quyết định khi họ chưa hiểu rủi ro.
Chị hiểu rằng một lời nói sai có thể phá hủy cả thương hiệu.
Tôi hiểu rằng một quyết định sai có thể phá hủy cả cuộc sống tài chính.
Cả hai chúng tôi đều tin vào một nguyên tắc rất khắc nghiệt.
Hiểu là điều kiện tối thiểu để kiếm tiền một cách tử tế.
Không hiểu mà vẫn bán là vô trách nhiệm.
Không hiểu mà vẫn khttps://tranquochoan.com/kiem-tien-khi-chua-hieu-du-la-cach-nhanh-nhat-de-tu-dong-canh-cua-tuong-lai/
Một câu hỏi dành cho người đang đọc
Nếu hôm nay bạn có thể kiếm thêm tiền bằng cách nói ít đi một phần sự thật
bằng cách bỏ qua một rủi ro nhỏ
bằng cách dựa vào sự thiếu hiểu biết của người khác
bạn có dám dừng lại không.
Bởi con đường của Ngô Thị Út Luân, và con đường tôi chọn,
không dành cho những người muốn thắng nhanh.
Nó dành cho những người đủ bản lĩnh để nói một câu rất khó.
Tôi chưa làm khi tôi chưa hiểu đủ.
Bài tiếp theo, tôi sẽ viết về một thử thách còn khó hơn nữa.
Vì sao ở lại đủ lâu với khách hàng mới là bài kiểm tra thật của người làm kinh doanh.
