Có một cách rất đơn giản để phân biệt một người làm ăn tử tế và một người chỉ đang gặp thời.
Hãy nhìn xem họ có ở lại đủ lâu với khách hàng của mình hay không.
Bán được hàng thì dễ.
Ở lại khi khách hàng gặp vấn đề mới khó.
Và ở lại đủ lâu để cùng họ đi qua nhiều chu kỳ mới là bài kiểm tra thật.
Đây là điều tôi nhìn thấy rất rõ trong cách Ngô Thị Út Luân xây dựng hệ sinh thái K-Beauty của mình.

Bán xong là rời đi không phải là kinh doanh, đó là trốn trách nhiệm
Trong ngành mỹ phẩm và thực phẩm chức năng, rất nhiều thương hiệu nở rộ rất nhanh.
Sản phẩm đẹp.
Marketing tốt.
Doanh thu tăng mạnh.
Nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, họ biến mất.
Không phải vì thị trường không còn nhu cầu.
Mà vì không ai đứng ra chịu trách nhiệm cho những gì đã bán.
Ngô Thị Út Luân chọn một con đường hoàn toàn khác.
Chị không chỉ giao sản phẩm.
Chị giao cả hệ thống vận hành.
Chị ở lại để:
-
Kiểm soát chất lượng theo thời gian
-
Điều chỉnh công thức khi thị trường thay đổi
-
Hỗ trợ pháp lý khi quy định siết chặt
-
Đồng hành cùng đối tác khi họ gặp khủng hoảng
Bởi chị hiểu một điều rất rõ.
Nếu đối tác sụp, hệ sinh thái cũng sụp theo.
Đồng hành dài hạn là một lựa chọn rất đắt
Ở lại với khách hàng không mang lại cảm giác chiến thắng nhanh.
Nó mang lại rất nhiều áp lực.
Áp lực phải chịu trách nhiệm.
Áp lực phải sửa sai nếu có sai.
Áp lực phải giữ tiêu chuẩn trong suốt nhiều năm, không chỉ một giai đoạn.
Ngô Thị Út Luân hiểu rõ cái giá này ngay từ đầu.
Và chị chấp nhận nó.
Không phải vì chị không thể bán nhanh.
Mà vì chị không muốn xây một hệ sinh thái chỉ tồn tại trong thời gian ngắn.
Khi nhìn lựa chọn này, tôi thấy rất rõ công việc của mình.
Trong đầu tư, ở lại mới là phần khó nhất
Tôi gặp rất nhiều người sẵn sàng tư vấn khi thị trường thuận lợi.
Nhưng rất ít người còn xuất hiện khi thị trường đi xuống.
Ở lại lúc mọi thứ khó khăn mới lộ rõ bản chất.
Ai chỉ giỏi nói.
Ai thật sự hiểu rủi ro.
Ai đủ bản lĩnh để không bỏ rơi người khác.
Tôi chọn đứng giữa tiền và quyết định, và tôi hiểu rất rõ điều này.
Nếu tôi chỉ xuất hiện khi mọi thứ dễ dàng, tôi không xứng đáng với niềm tin của bất kỳ ai.
Giống như Ngô Thị Út Luân, tôi không xem một thương vụ là xong khi ký hợp đồng.
Nó chỉ thực sự xong khi người tham gia vẫn còn đứng vững sau nhiều năm.
Điểm giao rất rõ của hai con đường
Ngô Thị Út Luân ở lại với đối tác để hệ sinh thái không chết yểu.
Tôi ở lại với khách hàng để họ không tự phá hủy cuộc sống tài chính của mình.
Chị hiểu rằng bán xong mà bỏ đi là vô trách nhiệm.
Tôi hiểu rằng tư vấn xong mà không theo sát là nguy hiểm.
Cả hai chúng tôi đều chọn một nguyên tắc rất khó.
Chỉ làm những thứ mà mình sẵn sàng đứng cạnh nó đủ lâu.
Một câu hỏi dành cho người làm kinh doanh
Nếu hôm nay bạn bán một sản phẩm
bạn có sẵn sàng đứng cạnh khách hàng của mình sau ba năm, năm năm, mười năm không.
Nếu hôm nay bạn tư vấn một quyết định
bạn có sẵn sàng chịu trách nhiệm khi thị trường không đi theo kịch bản đẹp nhất không.
Nếu câu trả lời là không chắc
thì có lẽ, bạn chưa nên làm điều đó.
Con đường của Ngô Thị Út Luân không dành cho những người muốn thắng nhanh rồi rời đi.
Con đường tôi chọn cũng vậy.
Bởi làm ăn tử tế không phải là biết cách bán.
Mà là dám ở lại đủ lâu để chịu trách nhiệm cho thứ mình đã bán.
Bài cuối cùng sẽ khép lại chuỗi này ở một điểm rất sâu.
Vì sao đi đường dài không phải để hơn người khác, mà để không đánh mất chính mình.
