Sau tất cả những gì đã nói trong chuỗi này, có một câu hỏi quan trọng hơn mọi câu hỏi về tiền, về chiến lược hay về cơ hội.
Bạn đang làm nghề để làm gì.
Không phải để trả lời cho người khác.
Mà để trả lời cho chính mình, vào một ngày nào đó khi mọi hào nhoáng đã rút đi.
Nhìn vào hành trình của Ngô Thị Út Luân, tôi nhận ra một điều rất rõ.
Chị không đi đường dài để chứng minh mình giỏi hơn ai.
Chị đi đường dài để không phải phản bội lại những gì mình tin là đúng.

Có những người thắng nhanh, nhưng không thắng lâu
Thị trường luôn có chỗ cho những người đi nhanh.
Đi tắt.
Đi vòng.
Đi bằng những lối mà người khác không nhìn thấy ngay hậu quả.
Nhưng thời gian là thứ rất công bằng.
Nó không phán xét ngay.
Nó chờ.
Và đến một lúc nào đó, tất cả những gì không được xây bằng tiêu chuẩn, kỷ luật và hiểu biết sẽ lần lượt lộ ra.
Ngô Thị Út Luân đã thấy quá rõ điều này trong hơn mười năm làm việc ở Hàn Quốc.
Chị chọn xây hệ sinh thái bằng những thứ không thể nhìn thấy ngay trên doanh thu.
Quy trình.
Pháp lý.
Đạo đức sản xuất.
Trách nhiệm với người dùng.
Con đường đó chậm.
Nhưng nó không buộc chị phải quay đầu hay né tránh ánh nhìn của chính mình.
Tôi cũng chọn không đi nhanh, dù có thể
Trong đầu tư, tôi gặp rất nhiều người hỏi một câu giống nhau.
Có cách nào đi nhanh hơn không.
Câu trả lời của tôi gần như luôn giống nhau.
Có.
Nhưng tôi không chọn nó.
Bởi tôi hiểu rất rõ một điều.
Đi nhanh bằng cách đẩy người khác vào rủi ro không phải là năng lực.
Đó là đánh đổi.
Tôi không đứng ở đây để chứng minh mình kiếm tiền giỏi.
Tôi đứng ở đây để giữ cho người khác không tự làm hại chính mình bằng những quyết định vội vàng.
Giống như Ngô Thị Út Luân, tôi chọn một tiêu chuẩn khó.
Chỉ làm những gì mình có thể đứng cạnh nó đủ lâu.
Điểm giao cuối cùng của hai con đường
Một người làm K-Beauty.
Một người làm đầu tư bất động sản.
Hai lĩnh vực khác nhau.
Nhưng cùng một điểm dừng.
Không làm giàu bằng sự mù mờ.
Không tồn tại bằng may mắn.
Không xây hệ sinh thái bằng việc bỏ rơi người khác giữa chừng.
Chúng tôi đều hiểu rằng, điều nguy hiểm nhất không phải là thất bại.
Mà là thành công bằng cách khiến mình không còn tôn trọng chính mình.
Một câu hỏi để khép lại chuỗi này
Nếu sau mười năm nữa,
bạn nhìn lại những gì mình đã bán
những gì mình đã tư vấn
những quyết định mình đã dẫn dắt người khác đưa ra
bạn có thấy yên tâm không.
Nếu câu trả lời là có,
bạn đang đi đúng đường, dù chậm.
Nếu câu trả lời là còn lấn cấn,
có lẽ đã đến lúc bạn cần dừng lại để chỉnh lại tiêu chuẩn của chính mình.
Ngô Thị Út Luân không chọn con đường dễ.
Tôi cũng vậy.
Không phải vì chúng tôi không biết con đường tắt.
Mà vì chúng tôi hiểu rất rõ cái giá của nó.
Chuỗi này không viết để bạn tin chúng tôi.
Nó chỉ để bạn tin lại chính mình, khi bạn dám chọn đi chậm, đi đúng và đi đủ lâu.
Và đó là nơi mọi hành trình tử tế đều gặp nhau.
