Kỷ luật không phải để thành công, mà để còn sống sót đủ lâu

Có một sự thật rất ít người muốn nghe.
Không phải ai thất bại cũng vì thiếu năng lực.
Rất nhiều người gục ngã vì thiếu kỷ luật để tự giữ mình.

Tiền có thể kiếm lại.
Cơ hội có thể đến lần nữa.
Nhưng khi con người mất kỷ luật, họ sẽ tự tay phá hủy mọi thứ còn lại, kể cả những gì từng rất tốt.

Tôi nghĩ rất nhiều về điều này khi nhìn vào hành trình của Hồ Văn Quý.

Khi cơ thể lên tiếng, không ai được phép phớt lờ

Hồ Văn Quý không học về kỷ luật từ những khóa huấn luyện hào nhoáng.
Anh học kỷ luật từ chính cơ thể mình.

Biến cố tiểu đường tuýp một không cho anh quyền lựa chọn chậm rãi.
Nó đặt anh trước một sự thật rất trần trụi.
Hoặc sống có kỷ luật, hoặc chấp nhận mất dần quyền kiểm soát cuộc đời mình.

Từ ăn uống, sinh hoạt, làm việc cho đến cách tổ chức doanh nghiệp, mọi thứ buộc phải đo lường, ghi nhận và điều chỉnh mỗi ngày.
Không cảm tính.
Không tùy hứng.
Không có chỗ cho sự dễ dãi.

Ở điểm này, tôi nhìn thấy một điều rất quen thuộc.

Trong đầu tư, kỷ luật cũng là ranh giới giữa tồn tại và sụp đổ

Tôi làm việc với rất nhiều người có tiền.
Và tôi có thể nói thẳng.
Tiền không làm họ mất tất.
Chính sự phá vỡ kỷ luật mới làm điều đó.

Một lần xuống tiền vì cảm xúc.
Một lần tin người vì nể nang.
Một lần bỏ qua rủi ro vì sợ bỏ lỡ.

Giống như việc bỏ qua chỉ số đường huyết, hậu quả không đến ngay.
Nhưng nó đến đủ nặng để không kịp sửa.

Khi nhìn cách Hồ Văn Quý xây lại cuộc sống bằng kỷ luật, tôi thấy rất rõ con đường mà mình luôn chọn trong đầu tư.
Không chạy theo lợi nhuận nhanh.
Không ra quyết định khi bản thân hoặc người đối diện chưa đủ tỉnh táo.

Kỷ luật không khiến bạn nổi bật, nhưng nó giữ bạn không biến mất

Hồ Văn Quý không nổi tiếng vì làm nhanh.
Anh không được biết đến vì chọn con đường dễ.

Anh chọn làm thủ công.
Chọn giữ nghề truyền thống.
Chọn đi chậm hơn hàng giá rẻ từ những thị trường lớn.

Nhưng chính sự chậm đó giúp anh tồn tại hơn mười năm, đưa sản phẩm thủ công Việt Nam ra những thị trường khó tính nhất.

Trong đầu tư bất động sản, tôi cũng thấy một điều tương tự.
Những người tồn tại lâu nhất hiếm khi là những người kiếm tiền nhanh nhất.
Họ là những người giữ được kỷ luật khi mọi thứ xung quanh đều khuyến khích phá vỡ nó.

Điểm giao của hai con đường rất rõ

Hồ Văn Quý dùng kỷ luật để giữ sức khỏe, gia đình và doanh nghiệp.
Tôi dùng kỷ luật để giữ cho người khác không tự đẩy mình vào những quyết định sai lầm.

Chúng tôi làm ở hai lĩnh vực khác nhau.
Nhưng cùng tin vào một điều rất cứng rắn.

Kỷ luật không phải để thành công rực rỡ.
Kỷ luật là để không tự hủy mình trên đường đi.

Một câu hỏi để khép lại bài mở chuỗi

Nếu hôm nay bạn có thể kiếm thêm tiền bằng cách phá vỡ một nguyên tắc nhỏ
bỏ qua một cảnh báo
hoặc tự nhủ rằng lần này chắc không sao

bạn có dừng lại không.

Bởi con đường của Hồ Văn Quý không bắt đầu từ may mắn.
Và con đường tôi chọn trong đầu tư cũng vậy.

Nó bắt đầu từ một quyết định rất khó.
Giữ kỷ luật, kể cả khi không ai nhìn thấy.

Bài tiếp theo, tôi sẽ viết về một thứ còn khó hơn kỷ luật.
Vì sao kiên cường không phải là gồng mình chịu đựng, mà là biết thay đổi đúng lúc để không gãy.

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x