Mài giũa bản thân mới là công việc khó nhất và cũng là công việc đáng làm nhất

Sau tất cả những gì đã nói trong chuỗi này, có một sự thật rất lặng lẽ nhưng không thể né tránh.
Không phải doanh nghiệp khó nhất để xây.
Không phải thị trường khó nhất để chinh phục.
Mà là chính bản thân mình.

Hồ Văn Quý không chỉ mài giũa đá quý.
Anh mài giũa chính mình, từng ngày, trong im lặng.

Khi con người không chịu mài giũa mình, mọi thứ khác sớm muộn cũng sứt mẻ

Trang sức có thể đánh bóng lại.
Sản phẩm có thể chỉnh sửa.
Chiến lược có thể làm lại.

Nhưng một con người sống buông thả, thiếu kỷ luật, thiếu trách nhiệm thì không có gì để sửa nếu không bắt đầu từ bên trong.

Hồ Văn Quý hiểu điều đó bằng một cách rất đắt.
Bằng sức khỏe.
Bằng nỗi lo cho gia đình.
Bằng áp lực phải đứng vững khi phía sau còn quá nhiều người đang dựa vào mình.

Anh không chọn trở thành hình mẫu hoàn hảo.
Anh chọn trở thành một người đủ kỷ luật để không đánh mất chính mình.

Ăn uống đúng giờ.
Sinh hoạt có kiểm soát.
Làm việc trong giới hạn cho phép.
Và chấp nhận rằng, có những thứ không thể vội.

Mài giũa bản thân là chấp nhận sống nghiêm khắc với chính mình

Rất nhiều người thích nói về thành công.
Rất ít người nói về những nguyên tắc họ buộc phải giữ để không trượt dốc khi đã có thành quả.

Hồ Văn Quý không cho phép mình:

  • Bỏ qua tín hiệu cơ thể

  • Phá vỡ kỷ luật vì cảm xúc

  • Đánh đổi sức khỏe để lấy tốc độ

Bởi anh hiểu rất rõ, một khi con người tự dễ dãi với chính mình, mọi giá trị khác sẽ sớm bị bào mòn.

Ở điểm này, tôi nhìn thấy rất rõ con đường của chính mình.

Trong đầu tư, mài giũa bản thân cũng là điều bắt buộc

Tôi làm việc với những người có tiền.
Nhưng điều tôi quan sát nhiều nhất không phải là tài sản của họ.
Mà là cách họ kiểm soát chính mình khi đứng trước quyết định.

Một người không kiểm soát được cảm xúc sẽ không kiểm soát được tiền.
Một người không kỷ luật trong suy nghĩ sẽ không kỷ luật trong hành động.

Giống như Hồ Văn Quý dùng kỷ luật để sống khỏe và đi đường dài,
tôi dùng kỷ luật để không dẫn người khác vào những quyết định mà chính tôi không dám chịu trách nhiệm.

Mài giũa bản thân, trong đầu tư, là biết dừng lại trước khi rủi ro vượt quá tầm kiểm soát.
Là không ra quyết định để thỏa mãn cái tôi.
Là không đánh đổi sự bình an dài hạn để lấy một kết quả ngắn hạn.

Điểm gặp nhau cuối cùng của hai con đường

Một người làm trang sức mỹ nghệ.
Một người làm đầu tư bất động sản.

Hai lĩnh vực khác nhau.
Nhưng cùng một kết luận rất rõ.

Không ai xây được thứ bền vững nếu chính mình đang rạn nứt.
Không ai đi đường dài nếu không đủ kỷ luật để mài giũa bản thân mỗi ngày.

Hồ Văn Quý mài giũa mình để còn đủ lâu cho gia đình, cho nghề và cho những giá trị văn hóa Việt.
Tôi mài giũa mình để không trở thành người đẩy người khác vào rủi ro bằng sự thiếu tỉnh táo.

Một câu hỏi để khép lại toàn bộ chuỗi này

Nếu hôm nay bạn dừng lại một chút
không nhìn vào thành quả
không nhìn vào doanh thu
không nhìn vào ánh nhìn của người khác

mà chỉ nhìn thẳng vào chính mình.

Bạn có đang sống và làm nghề theo cách mà mười năm nữa vẫn có thể chấp nhận không.

Nếu câu trả lời là có, bạn đang đi đúng, dù có thể chậm.
Nếu câu trả lời là còn do dự, có lẽ đã đến lúc bạn cần mài giũa lại chính mình, trước khi mài giũa thêm bất cứ thứ gì khác.

Hồ Văn Quý không chọn con đường dễ.
Tôi cũng vậy.

Không phải vì chúng tôi không thấy những lối tắt.
Mà vì chúng tôi hiểu rất rõ cái giá của việc đánh bóng bề ngoài khi bên trong chưa đủ vững.

Và đó là nơi mọi hành trình bền vững đều kết thúc.
Không ở thành công.
Mà ở một con người đủ kỷ luật, đủ tỉnh táo và đủ tử tế để không phản bội chính mình trên đường đi.

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x