Có một sự thật rất ít người dám nhìn thẳng.
Cuộc sống không có nghĩa vụ bảo vệ bất kỳ ai.
Biến cố không gửi thư báo trước.
Rủi ro không hỏi bạn đã sẵn sàng hay chưa.
Và đến một ngày nào đó, mỗi người đều phải tự trả lời câu hỏi khó nhất: nếu chỗ dựa biến mất, mình còn đứng vững không.
Hành trình của Nguyễn Thị Huế bắt đầu từ một khoảnh khắc như vậy.
Mất bố khi đang là sinh viên năm cuối không chỉ là nỗi đau.
Đó là cú đánh thức rất sớm rằng an toàn không phải là điều được hứa hẹn.
Từ khoảnh khắc ấy, Huế chọn một nguyên tắc sống không thỏa hiệp: phải tự chủ.
Không phải để chứng minh phụ nữ giỏi hơn đàn ông.
Không phải để hơn người chồng tương lai.
Mà để trong bất kỳ hoàn cảnh nào, Huế không bị động trước cuộc đời.

Mạnh mẽ không phải là lựa chọn, mà là trách nhiệm
Huế tin người phụ nữ nào cũng xứng đáng được yêu thương, che chở và nuông chiều.
Nhưng Huế cũng tin một điều không kém phần quan trọng: nếu người phụ nữ đó không có năng lực tự chủ, khi biến cố xảy ra, chính họ sẽ trở thành người yếu ớt nhất.
Và khi đã là mẹ, nếu bản thân không đủ vững, con cái sẽ dựa vào ai.
Vì thế, Huế học rất nhiều.
Học để có tư duy hệ thống của môi trường Y khoa khắt khe.
Học để có nền tảng khoa học đủ sâu.
Học ngoại ngữ để mở rộng thế giới quan.
Học kinh doanh để hiểu quy luật tiền bạc.
Và rèn luyện thể thao bền bỉ để giữ kỷ luật với chính mình.
Mạnh mẽ, với Huế, không phải là gồng lên cho đẹp.
Mạnh mẽ là chuẩn bị trước khi biến cố đến, chứ không phải cầu mong nó đừng xảy ra.
Trong đầu tư, tôi nhìn thấy cùng một nguyên tắc sống
Khi quan sát cách Huế lựa chọn con đường của mình, tôi thấy rất rõ triết lý mà tôi luôn giữ trong đầu tư.
Tôi làm việc với những người có tiền, và tôi hiểu một điều rất lạnh.
Không ai bảo vệ tài sản của bạn tốt hơn chính bạn.
Không có lời hứa nào đủ mạnh để thay thế cho năng lực tự chủ.
Tôi là Trần Quốc Hoàn, và tôi đứng giữa tiền và quyết định không phải để thúc ai xuống tiền.
Tôi đứng đó để người đối diện không bị động khi rủi ro xuất hiện.
Tự chủ trong đầu tư cũng giống tự chủ trong cuộc sống.
Không đặt sự an toàn của mình vào tay người khác.
Không tin rằng mọi thứ sẽ ổn chỉ vì “ai đó nói vậy”.
Điểm gặp nhau của hai con đường
Nguyễn Thị Huế chọn tự chủ để không sụp đổ khi mất chỗ dựa.
Tôi chọn kỷ luật và tỉnh táo để người khác không sụp đổ vì một quyết định vội vàng.
Hai lĩnh vực khác nhau.
Nhưng cùng một lõi giá trị.
Không sống dựa vào giả định.
Không xây tương lai trên sự mong manh.
Không chờ biến cố rồi mới học cách đứng vững.
Một câu hỏi dành cho người đang đọc
Nếu ngày mai mọi thứ đổi chiều
nếu công việc của người bạn dựa vào gặp trục trặc
nếu kế hoạch bạn tin tưởng không diễn ra như dự kiến
bạn còn đứng vững không.
Nguyễn Thị Huế đã chọn tự chủ rất sớm, không phải vì đời ưu ái, mà vì đời quá thật.
Tôi cũng chọn làm việc bằng kỷ luật và trách nhiệm, không phải vì sợ rủi ro, mà vì không muốn ai trả giá thay cho sự thiếu chuẩn bị.
Bài tiếp theo, tôi sẽ viết về thứ tạo ra năng lực thật.
Vì sao kỷ luật không làm bạn nổi bật, nhưng nó giữ bạn không biến mất.
