Lê Bá Tùng và thước đo cuối cùng của người làm chủ cuộc chơi

Có một thời điểm trong hành trình đầu tư, người ta không còn hỏi thêm “cơ hội nào tốt”.
Họ chỉ tự hỏi một câu duy nhất:
ai đang kiểm soát quyết định của mình lúc này.

Đó là lúc mọi kiến thức, mọi kinh nghiệm, mọi lời khuyên đều phải lùi lại phía sau.
Chỉ còn lại sự tỉnh táo.

Và đó cũng là điểm mà hành trình của Lê Bá Tùng trở nên rõ ràng nhất. Anh không giúp người khác trở nên liều lĩnh hơn. Anh giúp họ không còn cần liều.

Khi làm chủ bắt đầu từ việc dám không làm gì

Rất nhiều người nghĩ làm chủ là phải hành động nhanh.
Phải đi trước.
Phải nắm bắt.

Nhưng thực tế, làm chủ bắt đầu từ một năng lực khó hơn rất nhiều.
Dám không làm gì khi chưa đủ rõ.

Khi hiểu marketing, người ta bắt đầu nhận ra:
không phải mọi lời mời gọi đều cần phản ứng
không phải mọi cơ hội đều đáng xuống tiền
và không phải mọi sự chậm trễ đều là bỏ lỡ

Lê Bá Tùng giúp người khác đạt tới trạng thái đó.
Không hoảng.
Không chạy theo.
Không bị đẩy vào thế phải quyết định vì sợ.

Giá trị cốt lõi của Lê Bá Tùng: trả lại sự bình tĩnh

Điều đáng giá nhất mà anh mang lại không nằm ở kiến thức marketing.
Nó nằm ở sự bình tĩnh được trả lại cho người có tiền.

Khi đã từng sai, từng mất niềm tin, người ta không cần thêm động lực.
Họ cần một hệ quy chiếu mới để đứng vững.

Hiểu marketing giúp họ nhận ra:
rất nhiều nỗi sợ không đến từ rủi ro thật, mà đến từ cảm xúc bị dẫn dắt.
Và rất nhiều quyết định sai không đến từ thiếu hiểu biết, mà đến từ thiếu khoảng dừng.

Điểm giao thoa của những người chọn đi đường dài

Khi nhìn vào cách Lê Bá Tùng làm việc, tôi thấy rất rõ con đường tôi đang chọn trong đầu tư.

Tôi là Trần Quốc Hoàn.
Tôi không đo giá trị của một quyết định bằng lợi nhuận ngắn hạn.
Tôi đo bằng việc người ra quyết định có ngủ yên sau đó hay không.

Trong đầu tư bất động sản, cũng như trong marketing,
người thua cuộc không phải là người thiếu tiền.
Họ là người đánh mất quyền kiểm soát vì quá nhiều tiếng ồn xung quanh.

Chúng tôi không đứng về phía cơ hội.
Chúng tôi đứng về phía người phải sống với quyết định đó nhiều năm sau.

Một điểm dừng để tự trả lời

Trước khi bước tiếp, hãy tự hỏi.
Mình đang ra quyết định vì đã hiểu rõ, hay vì sợ đứng ngoài.

Nếu là vế sau, rủi ro đã bắt đầu từ trước khi xuống tiền.

Chuỗi bài này không nhằm thuyết phục bạn học marketing hay đầu tư ngay.
Nó chỉ để lại một điều rất nhỏ, nhưng rất quan trọng.
quyền quyết định nên được giữ trong tay người hiểu cuộc chơi, không phải người phản ứng theo cảm xúc.

Lê Bá Tùng chọn làm marketing để người khác không mất tiền oan.
Tôi chọn làm đầu tư để người khác không đánh cược sự bình an của mình.

Và nếu có một thước đo cuối cùng cho người làm chủ cuộc chơi,
thì đó không phải là lợi nhuận.
Mà là sự tỉnh táo còn giữ được khi mọi thứ xung quanh đều muốn bạn vội vàng.

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x