Nguyễn Thị Thiên Thảo gặp rất nhiều mặt bằng bỏ trống trong suốt những năm làm F&B của mình. Có những căn nhà phố ở vị trí không hề tệ. Có những mặt bằng từng rất đông khách. Có những nơi người chủ đã kỳ vọng đó sẽ là nguồn thu ổn định cho gia đình. Nhưng rồi, cửa kéo xuống, bảng cho thuê treo lên, và thời gian trôi qua trong im lặng.
Nhiều người nghĩ nguyên nhân nằm ở vị trí. Họ nói khu này hết thời, tuyến đường này không còn phù hợp, khu dân cư này không đủ đông. Nhưng càng đi nhiều, Thảo càng nhận ra một điều khác: rất nhiều mặt bằng bỏ trống không phải vì vị trí xấu, mà vì không ai biết cách khai thác nó cho đúng.

Khi bất động sản trở thành tài sản “để đó”
Không ít người sở hữu nhà mặt tiền, ki-ốt, hoặc mặt bằng tầng trệt nhưng lại không xem đó là một tài sản cần vận hành. Họ cho thuê theo cảm tính, nâng giá theo kỳ vọng, hoặc để trống vì sợ rủi ro. Mặt bằng lúc đó không còn là bất động sản tạo dòng tiền, mà trở thành một khối tài sản đứng yên.
Thảo từng gặp những người chủ nhà nói rằng: “Để trống còn hơn cho thuê rẻ.” Nhưng thời gian trôi qua, chi phí cơ hội mất đi, và mặt bằng vẫn nằm đó – không sinh lời, không nuôi được ai, không tạo ra giá trị mới. Bất động sản, nếu không được khai thác, cũng chỉ là một tài sản chết.
Vấn đề không nằm ở mặt bằng, mà ở mô hình khai thác
Từ góc nhìn của người làm F&B, Thảo thấy rất rõ một điều: cùng một mặt bằng, có nơi sống được, có nơi không. Sự khác biệt không đến từ diện tích hay mặt tiền, mà đến từ mô hình kinh doanh đặt lên trên nó.
Một mặt bằng nhỏ không thể gánh một mô hình quá nặng. Một khu dân cư không phù hợp với concept đòi hỏi lưu lượng lớn. Và một người không có thời gian cũng không thể vận hành mô hình phụ thuộc hoàn toàn vào sự có mặt của họ. Khi mô hình không khớp với mặt bằng và con người, thất bại gần như là điều chắc chắn.
Đó là lý do vì sao rất nhiều người đầu tư bất động sản nhưng không tạo được dòng tiền. Không phải vì họ chọn sai tài sản, mà vì họ chưa đặt đúng cách khai thác lên tài sản đó.
F&B không phải là cứu cánh, nếu làm sai cách
Thảo không tin rằng cứ có mặt bằng là nên mở quán. F&B không phải là giải pháp chữa cháy cho bất động sản bỏ trống. Ngược lại, nếu làm sai, nó sẽ khiến người chủ vừa mất tiền, vừa mất sức, vừa mất niềm tin.
Nhưng nếu làm đúng, F&B có thể trở thành một cách rất thực tế để kích hoạt giá trị của mặt bằng. Không cần quá lớn. Không cần quá phức tạp. Quan trọng là phù hợp với vị trí, với khả năng vận hành, và với mục tiêu dòng tiền của người sở hữu.
Một mặt bằng tốt không cần phải nuôi giấc mơ lớn. Nó chỉ cần nuôi được cuộc sống của người chủ.

Khi mặt bằng và con người không khớp nhau
Thảo từng chứng kiến nhiều trường hợp người sở hữu bất động sản nhưng lại không phù hợp để trực tiếp kinh doanh. Họ bận, họ không thích vận hành, hoặc họ không muốn dính vào nhân sự. Khi đó, việc cố mở quán để “khai thác mặt bằng” chỉ tạo thêm áp lực.
Bất động sản chỉ thật sự có giá trị khi nó được khai thác đúng với con người đang sở hữu nó. Có người phù hợp làm chủ vận hành. Có người chỉ phù hợp làm nhà đầu tư. Có người nên cho thuê. Và có người nên hợp tác. Vấn đề là rất ít người dừng lại để hỏi: mình phù hợp với cách nào?
Tài sản không sai, chỉ là đang bị đặt nhầm chỗ
Nguyễn Thị Thiên Thảo không nhìn mặt bằng bỏ trống như một thất bại. Cô nhìn nó như một dấu hiệu cho thấy tài sản đang bị đặt nhầm chỗ trong bức tranh cuộc sống của người sở hữu. Khi con người chưa rõ mình muốn gì, mặt bằng sẽ đứng yên. Khi con người chọn sai cách khai thác, mặt bằng sẽ trở thành gánh nặng.
Ngược lại, khi tài sản được đặt đúng vai trò của nó, mọi thứ trở nên nhẹ hơn. Không cần chạy theo giá thuê cao nhất. Không cần mở mô hình lớn nhất. Chỉ cần đủ để tạo dòng tiền đều, đủ để người chủ không phải lo lắng mỗi tháng.
Mặt bằng chỉ thật sự có giá trị khi nó nuôi được cuộc sống
Bất động sản không phải để khoe. Không phải để chờ giá. Và cũng không phải để đứng yên trong hy vọng. Giá trị thật của một mặt bằng nằm ở khả năng nuôi sống con người gắn với nó.
Từ góc nhìn của người đi lên từ căn bếp nhỏ, Thảo hiểu rất rõ rằng không có mô hình nào cứu được một mặt bằng nếu người chủ không sẵn sàng nhìn thẳng vào thực tế. Nhưng cũng không có mặt bằng nào là vô vọng nếu được khai thác đúng cách, đúng sức, đúng người.
Nếu bạn đang sở hữu một mặt bằng bỏ trống, hoặc một bất động sản chưa tạo ra dòng tiền như mong đợi, có thể vấn đề không nằm ở vị trí. Có thể bạn chỉ cần một cách nhìn khác, thực tế hơn, để đặt tài sản của mình vào đúng vai trò.
Nguyễn Thị Thiên Thảo đã nhìn thấy điều đó từ F&B, từ những quán mở ra rồi đóng lại, từ những mặt bằng được “đánh thức” khi mô hình phù hợp. Và cô tin rằng, tài sản chỉ thật sự sống khi nó được khai thác để phục vụ cuộc sống, chứ không phải để nằm chờ trong kỳ vọng.
