Nguyễn Thị Thiên Thảo gặp rất nhiều người sở hữu bất động sản, nhưng không phải ai trong số họ cũng đang “ở thế chủ động”. Có những người có nhà mặt tiền. Có người có ki-ốt, shophouse, hoặc mặt bằng tầng trệt. Trên giấy tờ, họ có tài sản. Nhưng trong đời sống hằng ngày, họ lại sống trong trạng thái căng.
Căng vì tài sản không tạo ra tiền.
Căng vì chi phí vẫn đều đặn mỗi tháng.
Căng vì không biết nên giữ, nên bán hay nên làm gì tiếp theo.
Và nguy hiểm nhất là căng nhưng không dám nói ra, vì sợ bị đánh giá là “có tài sản mà vẫn than”.

Khi tài sản đứng yên nhưng đời sống thì không
Một bất động sản không tạo dòng tiền không đứng yên một cách vô hại. Nó đứng yên trong khi cuộc sống vẫn tiếp tục chạy. Tiền sinh hoạt vẫn cần. Con cái vẫn đi học. Thuế, phí, bảo trì vẫn đến hạn. Và nếu tài sản đó được mua bằng đòn bẩy, áp lực sẽ không dừng lại ở mức “bất tiện”, mà chuyển sang “bị dồn”.
Rất nhiều người giữ tài sản trong tâm thế hy vọng. Hy vọng cho thuê được giá tốt hơn. Hy vọng thị trường nhúc nhích. Hy vọng vài tháng nữa mọi thứ sẽ khác. Nhưng thời gian trôi qua, dòng tiền không về, còn áp lực thì tăng lên. Khi đó, tài sản bắt đầu chuyển từ “điểm tựa” thành “gánh nặng”.
Nguy hiểm ở chỗ, gánh nặng này rất âm thầm. Nó không ập đến như một cú sập. Nó mài mòn từng tháng.
Khi người sở hữu bị dồn vào thế quyết định trong hoảng loạn
Thảo từng chứng kiến nhiều chủ tài sản chỉ bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc về khai thác hay bán bất động sản khi họ đã quá mệt. Khi dòng tiền cạn. Khi không còn đủ tỉnh để cân nhắc. Và lúc đó, mọi quyết định đều mang màu sắc phòng vệ.
Có người bán vội vì cần tiền gấp.
Có người cho thuê rẻ chỉ để có dòng tiền tạm.
Có người mở quán trong tâm thế chữa cháy, dù không hề phù hợp vận hành.
Vấn đề không phải là họ chọn sai hoàn toàn, mà là họ chọn trong trạng thái bị dồn. Và khi bị dồn, rất hiếm khi con người đưa ra quyết định tốt cho dài hạn.
Một bất động sản không tạo dòng tiền lâu ngày rất dễ đẩy chủ sở hữu vào đúng trạng thái này: phải quyết, nhưng không còn đủ tỉnh để quyết.
Tài sản không sai, nhưng thời điểm và cách khai thác có thể sai
Từ góc nhìn của người làm F&B và vận hành, Thảo nhìn thấy một điểm chung ở rất nhiều trường hợp: bản thân bất động sản không hề xấu. Vị trí không quá tệ. Diện tích không bất hợp lý. Nhưng cách đặt tài sản đó vào đời sống của người chủ lại không phù hợp.
Có người không có thời gian nhưng vẫn cố tự làm.
Có người không thích quản lý nhưng lại chọn mô hình phụ thuộc nhân sự.
Có người chỉ cần dòng tiền đều, nhưng lại nuôi kỳ vọng quá lớn.
Khi tài sản không được khai thác đúng với khả năng và trạng thái sống của người sở hữu, nó sẽ không nuôi được họ. Và khi tài sản không nuôi được đời sống, áp lực sẽ quay ngược lại chi phối mọi quyết định khác.
Giữ tài sản nhưng không giữ được sự bình an
Một trong những điều Thảo thấy rõ nhất là: rất nhiều người giữ bất động sản nhưng đánh mất sự bình an của chính mình. Họ luôn phải tính. Phải lo. Phải nghĩ xem tháng này xoay thế nào. Phải cân nhắc từng khoản chi, dù trên danh nghĩa họ là “người có tài sản”.
Khi đó, câu hỏi không còn là “tài sản này có giá bao nhiêu”, mà là:
“Tài sản này có đang giúp mình sống nhẹ hơn không?”
Nếu câu trả lời là không, thì vấn đề không nằm ở việc giữ hay bán, mà nằm ở chỗ tài sản đang không làm đúng vai trò của nó trong cuộc sống của người sở hữu.
Một bất động sản tốt là bất động sản nuôi được người chủ
Thảo không tin rằng mọi bất động sản đều phải bán. Cô cũng không tin rằng mọi mặt bằng đều nên mở quán. Nhưng cô tin rất rõ một điều: một tài sản chỉ thật sự có giá trị khi nó nuôi được cuộc sống của người gắn với nó, ít nhất là không đẩy họ vào thế bị dồn.
Giữ cũng là một quyết định.
Bán cũng là một quyết định.
Khai thác cũng là một quyết định.
Nhưng chỉ khi quyết định đó được đưa ra trong trạng thái đủ tỉnh, đủ rõ và đủ chủ động, nó mới thực sự là quyết định đúng.

Nếu bạn đang đọc bài này trong trạng thái căng
Nếu bạn đang sở hữu một bất động sản không tạo dòng tiền như mong đợi, và trong lòng bạn có chút nặng khi đọc đến đây, thì có thể bài viết này đang nói về bạn. Không phải để trách, mà để soi.
Có thể bạn không cần làm gì ngay.
Nhưng có thể bạn cần nhìn thẳng vào vai trò của tài sản này trong đời sống của mình.
Một bất động sản không tạo dòng tiền có thể không làm bạn nghèo ngay.
Nhưng nếu kéo dài, nó rất dễ đẩy bạn vào những quyết định mà sau này chính bạn cũng ước mình đã không phải đưa ra trong trạng thái đó.
Và đó là lý do vì sao, theo Nguyễn Thị Thiên Thảo, điều quan trọng không phải là bạn có tài sản gì, mà là bạn đang để tài sản đó đứng ở đâu trong cuộc sống của mình.
