Có một nỗi sợ mà rất ít người đàn ông thành đạt nói ra.
Không phải sợ mất tiền.
Không phải sợ mất vị thế.
Không phải sợ thua đối thủ.
Mà là sợ một ngày nào đó, con mình bước ra đời… và không đứng vững.
Nguyễn Mạnh Dương từng tự hỏi mình câu đó trong những đêm rất muộn, khi ba đứa con đã ngủ say.
Nếu một ngày mình không còn ở đây, điều gì sẽ bảo vệ các con?
Câu hỏi ấy không lãng mạn. Nó rất thực. Và nó không dành cho người yếu tim.

Khi tiền không còn đủ
Doanh nhân SME hiểu rất rõ giá trị của tiền.
Họ từng xoay vốn.
Từng trả lãi.
Từng ký hợp đồng sống còn.
Từng đối diện rủi ro chỉ trong một quyết định.
Họ hiểu cảm giác mất – được – đúng – sai trong tích tắc.
Nhưng chính vì đã trải qua đủ biến động, họ cũng hiểu một sự thật.
Tiền không bảo vệ được con khỏi sự yếu đuối.
Tiền có thể tạo điều kiện.
Nhưng tiền không tạo ra bản lĩnh.
Bạn có thể để lại cho con tài sản.
Nhưng bạn không thể để lại cho con khả năng ra quyết định thay bạn.
Bạn có thể để lại cho con mối quan hệ.
Nhưng bạn không thể đứng cạnh con trong mọi cuộc cạnh tranh.
Và nếu con không có nội lực, tài sản càng lớn, áp lực càng lớn.
Điều khiến người cha thành đạt mất ngủ
Không phải là con học trường nào.
Mà là con sẽ trở thành người như thế nào.
Nguyễn Mạnh Dương không nghiên cứu giáo dục để tạo ra học sinh đứng đầu bảng xếp hạng.
Anh nghiên cứu vì một nỗi sợ rất thật.
Sợ con yếu đuối trước cuộc đời.
Sợ con có bằng cấp nhưng không có khả năng tự đứng vững.
Sợ con giỏi lý thuyết nhưng lạc lối khi phải tự chịu trách nhiệm.
Đó không phải là nỗi sợ bi quan.
Đó là nỗi sợ của một người cha hiểu thế giới vận hành như thế nào.

Thành công thật không đến từ may mắn
Phụ huynh trí thức trung lưu và doanh nhân SME hiểu rằng thành công không đến từ may mắn.
Nó đến từ tư duy.
Từ kỷ luật.
Từ khả năng chịu trách nhiệm và đứng dậy sau sai lầm.
Vậy tại sao chúng ta lại hy vọng con mình sẽ thành công nếu hệ thống giáo dục không dạy những điều đó?
Nếu con bạn học 12 năm nhưng không được rèn luyện khả năng tự lãnh đạo.
Nếu con bạn giỏi điểm số nhưng thiếu năng lực phản biện.
Nếu con bạn quen được bảo vệ thay vì học cách tự chịu trách nhiệm.
Khi bước ra đời, cú sốc sẽ đến rất nhanh.
Và lúc đó, bạn không thể bước vào thay con.
Tôi không cần con tôi đứng đầu
Nguyễn Mạnh Dương từng nói một câu rất thẳng.
Tôi không cần con tôi đứng đầu.
Tôi cần con tôi đứng vững.
Đứng vững khi thị trường thay đổi.
Đứng vững khi bị từ chối.
Đứng vững khi thất bại.
Đứng vững khi không còn ai chống lưng.
Đó mới là mục tiêu thật của giáo dục.
Không phải tạo ra những đứa trẻ xuất sắc trong môi trường an toàn.
Mà tạo ra những con người có thể sống tốt trong môi trường thực.
Giáo dục không phải là cảm xúc nhất thời
Anh bước vào giáo dục bằng tư duy hệ thống của một doanh nhân.
Anh nhìn giáo dục như một doanh nghiệp dài hạn.
Đầu vào là một đứa trẻ.
Quá trình là môi trường, phương pháp và văn hóa.
Đầu ra là một con người có thể tự đứng vững.
Nếu quá trình thiếu cấu trúc, đầu ra sẽ thiếu bản lĩnh.
Nếu môi trường thiếu tiêu chuẩn rõ ràng, đầu ra sẽ thiếu năng lực cạnh tranh.
Trong kinh doanh, bạn không bao giờ giao tài sản của mình cho một hệ thống mơ hồ.
Vậy tại sao trong giáo dục, chúng ta lại dễ dàng phó mặc?
Người cha thật sự mạnh không phải là người kiếm được nhiều tiền
Mà là người chuẩn bị được cho con khả năng sống tốt khi mình không còn ở đó.
Không phải tiền bảo vệ con.
Không phải mối quan hệ bảo vệ con.
Mà là tư duy, phẩm chất và kỹ năng sống.
Giáo dục vui vẻ và thực dụng không phải là khẩu hiệu.
Vui vẻ là trạng thái học tập hiệu quả nhất của não bộ.
Thực dụng là chỉ dạy những gì có giá trị sử dụng cao trong đời thực.
Mọi thứ được dạy phải trả lời được một câu hỏi rất đơn giản.
Điều này sẽ giúp con thành công như thế nào?
Một câu hỏi dành cho anh chị
Nếu anh chị là một phụ huynh đã từng va chạm thị trường.
Nếu anh chị hiểu rằng thành công không đến từ tấm bằng mà từ năng lực thực chiến.
Nếu anh chị không muốn con mình giỏi lý thuyết nhưng lạc lối khi ra đời.
Có lẽ anh chị hiểu rằng giáo dục không phải là khoản chi phí.
Nó là khoản đầu tư chiến lược lớn nhất.
Và khoản đầu tư đó không đo bằng điểm số.
Nó đo bằng khả năng con bạn tự đứng vững khi không còn ai ở phía sau.
Người cha sợ điều gì nhất?
Sợ mình đã thành công… nhưng con mình lại không đủ nội lực để giữ được thành quả đó.
Nếu câu hỏi ấy chạm đến anh chị, có lẽ anh chị đã sẵn sàng nhìn giáo dục bằng một tiêu chuẩn cao hơn.
