Đạo đức nghề nghiệp là ranh giới cuối cùng của người dẫn đường

Có một thời điểm trong sự nghiệp, ai cũng sẽ đứng trước lựa chọn rất rõ.
Hoặc là làm nhanh để thắng sớm.
Hoặc là làm đúng để còn đứng lâu.

Không phải ai cũng nhận ra khoảnh khắc đó. Và càng không phải ai cũng đủ tỉnh táo để chọn con đường khó.

Với Nguyễn Thị Huế, ranh giới này xuất hiện rất sớm khi Huế bước vào bất động sản. Một thị trường đủ lớn để làm giàu nhanh, và cũng đủ hỗn loạn để người ta đánh đổi nguyên tắc chỉ trong một quyết định.

Huế không chọn cách dẫn dắt bằng lời hứa.
Không thổi phồng tiềm năng.
Không vẽ viễn cảnh không kiểm chứng.
Không đặt khách hàng vào thế phải quyết nhanh vì sợ bỏ lỡ.

Huế tập trung vào những thứ nghe rất “khô”. Giá trị thực. Khả năng khai thác. Thanh khoản khi thị trường đảo chiều. Những thứ không tạo ra cảm xúc mạnh lúc đầu, nhưng bảo vệ người mua về sau.

Năm năm liên tiếp Best Seller cá nhân không đến từ việc nói hay hơn người khác. Nó đến từ việc không vượt qua ranh giới đạo đức để đổi lấy doanh số. Dẫn dắt một đội nhóm hơn một trăm người càng khiến Huế hiểu rõ một điều: nếu người đứng đầu sai chuẩn, cả hệ thống sẽ lệch theo.

Trong đầu tư, tôi thấy ranh giới này còn khắc nghiệt hơn. Tôi là Trần Quốc Hoàn, và tôi đứng giữa tiền và quyết định không phải để thúc đẩy. Tôi đứng đó để làm một việc nhiều người không thích làm: dừng lại khi cần dừng.

Dừng một quyết định có thể sinh lợi nhanh nhưng rủi ro dài hạn.
Dừng một cảm xúc đang lên cao nhưng thiếu dữ liệu.
Dừng một niềm tin được xây trên lời hứa hơn là cơ sở.

Đạo đức nghề nghiệp không làm bạn được yêu ngay. Thậm chí, nó khiến bạn mất khách trong ngắn hạn. Nhưng nó tạo ra thứ quan trọng hơn rất nhiều: niềm tin có thể chịu được thời gian.

Người dẫn đường thật sự không phải là người chỉ cho người khác thấy con đường sáng nhất hôm nay. Mà là người đủ dũng khí nói rằng con đường đó có thể trả giá ngày mai.

Huế giữ ranh giới này để đội nhóm của mình không phải sửa sai bằng uy tín. Tôi giữ ranh giới này để người khác không phải trả học phí bằng tài sản của họ.

Bài cuối cùng sẽ khép lại chuỗi này ở điểm sâu nhất. Vì sao làm chủ cuộc đời không đến từ việc mạnh mẽ hơn, mà từ việc không đánh mất ranh giới của chính mình.

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x