Đi chậm để giữ lại những điều không thể sửa chữa

Có những thứ trong cuộc đời, nếu làm sai, ta có thể sửa.
Nhưng cũng có những thứ, một khi đã tổn thương thì không có cách nào quay lại điểm ban đầu.

Tuổi thơ của một đứa trẻ là một trong số đó.
Sự bình an trong những quyết định lớn của người trưởng thành cũng vậy.

Tôi nghĩ rất nhiều về điều này khi nhìn lại con đường làm nghề của Nguyễn Huỳnh Thu Trúc.

Điều Nguyễn Huỳnh Thu Trúc thật sự muốn giữ lại

Nguyễn Huỳnh Thu Trúc không bước vào giáo dục mầm non để tạo ra những đứa trẻ vượt trội sớm.
Chị bước vào đó để giữ cho trẻ không bị tổn thương bởi sự nóng ruột của người lớn.

Montessori, trong cách chị lựa chọn, không phải là phương pháp để trẻ giỏi hơn người khác.
Nó là cách để trẻ được là chính mình một cách an toàn.

Chị không đo thành công bằng số lớp học mở thêm.
Không đo bằng số mốc trẻ đạt được.
Mà đo bằng một điều rất thầm lặng.

Trẻ có bình an khi lớn lên hay không.
Cha mẹ có bớt lo lắng hay không.
Gia đình có nhẹ hơn hay không.

Đó là một hệ giá trị rất khó giữ trong một xã hội chạy nhanh.

Khi tôi nhìn thấy chính mình trong con đường ấy

Tôi làm việc với những người lớn ở một bối cảnh khác.
Họ không phải trẻ em.
Nhưng họ cũng rất dễ bị tổn thương.

Bởi mỗi quyết định tài chính sai không chỉ làm mất tiền.
Nó làm mất ngủ.
Mất niềm tin.
Mất sự yên ổn trong gia đình.

Tôi chọn đứng giữa tiền và quyết định, không phải để giúp ai đi nhanh hơn.
Mà để giúp họ không đánh đổi cuộc sống của mình cho một quyết định chưa đủ hiểu.

Ở điểm này, con đường của tôi và Nguyễn Huỳnh Thu Trúc gặp nhau rất rõ.
Không chạy theo kết quả nhanh.
Không tạo áp lực phải hành động.
Không lấy sự yên tâm giả tạo để đổi lấy rủi ro thật.

Đích đến không phải là thành công, mà là sự bình an

Có một hiểu lầm rất lớn mà xã hội hiện đại thường gieo vào đầu chúng ta.
Rằng đi nhanh là tốt.
Làm nhiều là đúng.
Không dừng lại là mạnh mẽ.

Nhưng thực tế, rất nhiều người lớn lên trong mệt mỏi.
Rất nhiều gia đình sống trong căng thẳng.
Rất nhiều quyết định được đưa ra trong trạng thái bất an.

Nguyễn Huỳnh Thu Trúc chọn đi chậm để giữ tuổi thơ.
Tôi chọn đi chậm để giữ cuộc sống của người ra quyết định.

Cả hai chúng tôi đều không theo đuổi sự hoàn hảo.
Chúng tôi theo đuổi sự không hối tiếc.

Một điểm chung rất sâu

Giá trị cốt lõi của Nguyễn Huỳnh Thu Trúc là tôn trọng nhịp phát triển tự nhiên.
Giá trị cốt lõi của tôi là tôn trọng nhịp ra quyết định của mỗi người.

Không ép trẻ lớn trước khi sẵn sàng.
Không ép người lớn hành động khi chưa đủ hiểu.

Không lấy kỳ vọng của xã hội đặt lên vai con trẻ.
Không lấy áp lực thị trường đặt lên vai người cầm tiền.

Đó không phải là lựa chọn dễ.
Nhưng đó là lựa chọn tử tế.

Lựa chọn bất động sản cũng là lựa chọn cách mình sẽ sống

Trong đầu tư bất động sản, người ta thường nói nhiều về lợi nhuận, về thời điểm, về cơ hội. Nhưng có một câu hỏi ít khi được đặt ra đủ sâu:
quyết định này sẽ làm đời sống của mình nhẹ hơn hay nặng hơn?

Rất nhiều người mua bất động sản trong tâm thế giống như những bậc cha mẹ nóng ruột với con cái. Họ sợ chậm. Sợ bỏ lỡ. Sợ nếu không hành động ngay thì sẽ thua kém người khác. Và cũng giống như việc ép trẻ lớn sớm, những quyết định tài chính được đưa ra trong trạng thái đó thường để lại tổn thương lâu dài.

Lựa chọn bất động sản tử tế không phải là chọn thứ có vẻ tăng nhanh nhất, mà là chọn thứ không làm xáo trộn cuộc sống. Một tài sản tốt là tài sản mà khi sở hữu nó, người ta vẫn ngủ được, vẫn giữ được nhịp sống, vẫn không mang áp lực về nhà mỗi tối.

Người làm nghề nghiêm túc hiểu rằng: bất động sản không chỉ là đất hay nhà. Nó là một phần đời sống của người mua. Và nếu một quyết định khiến gia đình căng thẳng, tâm lý nặng nề, thì dù trên giấy tờ có đẹp đến đâu, đó vẫn là một lựa chọn cần được xem lại.

Cũng như trong giáo dục mầm non, đi đúng nhịp quan trọng hơn đi nhanh. Chậm để không làm tổn thương. Chậm để giữ lại những điều không thể sửa chữa nếu đã mất.

Đoạn kết: Đi chậm để không làm hỏng những nền móng quan trọng nhất

Cuối cùng, dù là nuôi dạy một đứa trẻ hay đồng hành trong những quyết định lớn của người trưởng thành, điều quan trọng nhất vẫn là nền móng bên trong.

Tuổi thơ cần được bảo vệ để con người lớn lên không mang theo những vết xước vô hình.
Cuộc sống của người trưởng thành cần được bảo vệ để họ không phải trả giá bằng những năm tháng bất an.

Nguyễn Huỳnh Thu Trúc chọn đi chậm để giữ tuổi thơ nguyên vẹn.
Tôi chọn đi chậm để giữ sự bình an trong những quyết định tài chính.

Chúng tôi không cố gắng giúp ai đi nhanh hơn người khác.
Chúng tôi chỉ cố gắng giúp họ không làm hỏng những nền móng quan trọng nhất của cuộc đời mình.

Trong một thế giới luôn thúc giục phải hơn, phải nhanh, phải sớm, đôi khi lựa chọn tử tế nhất là dám đi chậm lại. Chậm để hiểu. Chậm để không hối tiếc. Chậm để giữ lại những điều một khi đã mất thì không thể quay lại từ đầu.

Và nếu bạn đọc đến đây mà cảm thấy mình không còn vội nữa,
thì có lẽ, bạn đang bắt đầu đi đúng nhịp của chính mình.

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x