Giá trị thật chỉ xuất hiện khi con người đủ kiên nhẫn đi chậm

Có một sự thật rất ít người muốn thừa nhận.
Phần lớn những gì sụp đổ đều từng đi rất nhanh.

Nhanh trong quyết định.
Nhanh trong mở rộng.
Nhanh trong việc kiếm tiền.

Nhưng giá trị thật thì không sinh ra từ tốc độ.
Nó sinh ra từ sự kiên nhẫn đủ lâu để không phản bội tiêu chuẩn ban đầu.

Tôi nhìn thấy điều đó rất rõ trong cách Hồ Văn Quý xây dựng con đường của mình.

Đi chậm không phải vì không thể nhanh, mà vì không dám đánh đổi

Hồ Văn Quý hoàn toàn có thể chọn con đường dễ hơn.
Gia công nhanh.
Sản xuất đại trà.
Chạy theo giá rẻ để cạnh tranh.

Nhưng anh không làm vậy.

Anh chọn làm thủ công.
Chọn giữ nghề sừng trâu truyền thống.
Chọn kể câu chuyện văn hóa Việt bằng từng món trang sức.

Đi chậm đồng nghĩa với việc lợi nhuận không bùng nổ.
Đi chậm đồng nghĩa với việc phải kiên nhẫn hơn thị trường.
Nhưng đi chậm giúp anh giữ được điều quan trọng nhất.
Uy tín và giá trị không thể sao chép.

Khi con người không đủ kiên nhẫn, họ bắt đầu phá vỡ chính mình

Rất nhiều người biện minh cho sự vội vàng bằng hai chữ cơ hội.
Nhưng thực chất, đó là sự thiếu kiên nhẫn được ngụy trang bằng tham vọng.

Hồ Văn Quý đã từng đứng trước giới hạn của chính cơ thể.
Bệnh tật buộc anh phải chậm lại.
Không phải để yếu đi, mà để sống lâu hơn cho những điều mình đang gánh vác.

Chậm lại trong ăn uống.
Chậm lại trong nhịp làm việc.
Chậm lại trong cách mở rộng kinh doanh.

Và chính sự chậm đó giúp anh bền vững hơn.

Trong đầu tư, giá trị bền vững cũng không bao giờ đến từ sự vội vàng

Tôi gặp rất nhiều người hỏi một câu quen thuộc.
Có cách nào nhanh hơn không.

Câu trả lời của tôi thường khiến họ không hài lòng.
Có. Nhưng rủi ro cũng nhanh hơn.

Những tài sản có giá trị bền vững hiếm khi đến từ sự hấp tấp.
Chúng đến từ việc hiểu đủ, chờ đúng và không bị kéo theo cảm xúc đám đông.

Ở điểm này, con đường của Trần Quốc Hoàn và Hồ Văn Quý gặp nhau rất rõ.
Không chạy theo đỉnh sóng.
Không đánh đổi an toàn dài hạn để lấy kết quả ngắn hạn.

Đi chậm là một lựa chọn rất đắt

Đi chậm nghĩa là từ chối rất nhiều thứ.
Từ chối lợi nhuận nhanh.
Từ chối sự tung hô sớm.
Từ chối cảm giác thắng ngay.

Nhưng đổi lại, con người giữ được sự chủ động.
Giữ được tiêu chuẩn.
Giữ được quyền kiểm soát cuộc đời mình.

Hồ Văn Quý chọn đi chậm để sản phẩm của anh có thể đứng vững ở những thị trường khó tính nhất.
Tôi chọn đi chậm để những quyết định đầu tư không trở thành gánh nặng cho người khác.

Một câu hỏi để khép lại bài này

Nếu hôm nay bạn đang đứng trước lựa chọn đi nhanh hơn
mở rộng sớm hơn
kiếm tiền dễ hơn

hãy tự hỏi một câu rất thật.

Mình có sẵn sàng đánh đổi những gì để lấy tốc độ đó không.

Bởi giá trị thật không bao giờ sinh ra từ sự vội vàng.
Nó sinh ra khi con người đủ kiên nhẫn đi chậm, đủ kỷ luật để không lạc đường và đủ bản lĩnh để không tự phản bội mình.

Bài cuối cùng sẽ khép lại chuỗi này ở điểm sâu nhất.
Vì sao mài giũa bản thân mới là công việc khó nhất, và cũng là công việc đáng làm nhất.

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x