Khi người lớn đủ bình tĩnh, tuổi thơ mới thật sự được an toàn

Có một điều rất ít người chịu dừng lại để nhìn thẳng.
Tuổi thơ của một đứa trẻ không bị tổn thương vì thiếu kiến thức.
Nó bị tổn thương vì sự vội vàng của người lớn.

Tôi nhận ra điều này rất rõ khi lắng nghe hành trình làm nghề của Nguyễn Huỳnh Thu Trúc.
Một người từng đi qua gần như đầy đủ những nấc thang mà xã hội gọi là thành công.
Ngân hàng. Chức vụ. Tăng trưởng. Áp lực. Tốc độ.

Và rồi chị chọn dừng lại. Không phải vì thất bại, mà vì một câu hỏi rất sâu.
Mình đang tạo ra điều gì cho những đứa trẻ, và cho chính con người mình.

Giá trị cốt lõi của Nguyễn Huỳnh Thu Trúc bắt đầu từ một chữ dừng

Trong giáo dục mầm non theo Montessori, điều đầu tiên không phải là dạy trẻ làm gì.
Mà là người lớn phải học cách không làm gì vội.

Nguyễn Huỳnh Thu Trúc chọn giáo dục sớm cho trẻ 0 đến 6 tuổi vì chị hiểu đây là giai đoạn âm thầm nhưng quyết định cả một đời người.
Không ồn ào.
Không đo đếm được ngay.
Nhưng nếu sai, cái giá phải trả kéo dài rất lâu.

Giá trị cốt lõi của chị nằm ở một điều tưởng như rất đơn giản.
Tôn trọng nhịp phát triển tự nhiên của trẻ.
Không ép đạt mốc.
Không so sánh.
Không dùng kết quả sớm để xoa dịu nỗi lo của người lớn.

Chị không làm giáo dục để trẻ đi nhanh hơn.
Chị làm giáo dục để trẻ được an toàn trong chính nhịp của mình.

Khi câu chuyện giáo dục chạm thẳng vào câu chuyện quyết định

Tôi gặp rất nhiều người lớn trong vai trò khác.
Họ là cha mẹ bận rộn.
Là chủ doanh nghiệp.
Là người có tiền, có trách nhiệm, có áp lực.

Và điểm chung của họ rất giống nhau.
Họ sợ đứng yên.
Họ sợ chậm lại.
Họ sợ nếu không quyết ngay thì sẽ lỡ.

Trong đầu tư tài chính, sự sợ hãi đó đẩy con người vào những quyết định vội vàng.
Mua khi chưa hiểu đủ.
Hành động để trấn an cảm xúc.
Và rồi trả giá bằng sự bất an kéo dài.

Khi nghe Nguyễn Huỳnh Thu Trúc nói về việc không ép trẻ, tôi thấy rất rõ hình ảnh công việc của mình.
Tôi không đứng về phía hành động.
Tôi đứng giữa tiền và quyết định.

Không thúc trẻ và không thúc người lớn là cùng một triết lý

Nguyễn Huỳnh Thu Trúc đào tạo giáo viên biết lùi lại để quan sát.
Không can thiệp khi chưa hiểu.
Không hành động chỉ để chứng minh mình đang làm việc.

Tôi cũng chọn một cách làm nghề rất giống như vậy.
Không thúc khách hàng xuống tiền.
Không tạo áp lực phải quyết.
Không hứa hẹn kết quả nhanh.

Bởi tôi hiểu rất rõ một điều.
Một quyết định được đưa ra trong trạng thái căng thẳng sẽ để lại hậu quả lâu dài.
Giống như một đứa trẻ bị ép lớn trước khi sẵn sàng.

Giá trị cốt lõi giao nhau ở một điểm rất sâu

Nguyễn Huỳnh Thu Trúc làm giáo dục để không làm tổn thương tuổi thơ.
Tôi làm nghề để không làm tổn thương cuộc sống của người ra quyết định.

Chị chọn đi chậm để giữ tuổi thơ nguyên vẹn.
Tôi chọn đi chậm để người khác không sai thêm.

Ở cả hai con đường, điểm chung không nằm ở phương pháp.
Nó nằm ở trạng thái của người lớn.

Khi người lớn đủ bình tĩnh, trẻ em sẽ an toàn.
Khi người cầm tiền đủ tỉnh táo, tài sản sẽ được bảo vệ.

Một lời kết dành cho những người đang rất bận

Nếu bạn đang là cha mẹ, có thể điều con bạn cần không phải là thêm một lớp học.
Mà là một người lớn dám chậm lại để lắng nghe.

Nếu bạn đang đứng trước những quyết định lớn, có thể điều bạn cần cũng không phải là thêm một cơ hội.
Mà là một người đủ điềm tĩnh để không đẩy bạn đi nhanh hơn.

Đó là lý do tôi trân trọng con đường mà Nguyễn Huỳnh Thu Trúc đã chọn.
Và đó cũng là lý do tôi chọn đứng giữa quyết định của người khác, thay vì thúc họ hành động.

Bởi có những thứ, nếu vội vàng, cái giá phải trả không chỉ là tiền.
Mà là sự bình an của cả một chặng đời.

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x