Có một khoảnh khắc rất đặc biệt trong hành trình chữa lành, dù là làn da hay những quyết định lớn của cuộc đời.
Đó là khoảnh khắc con người nhận ra mình không cần phải làm gì thêm ngay lúc này.
Khoảnh khắc đó không dễ chịu với nhiều người.
Bởi chúng ta đã quen với việc hành động.
Quen với việc phải làm gì đó để cảm thấy mình không bị tụt lại phía sau.
Quen với việc nếu không làm thì sẽ mất cơ hội.
Nhưng cũng chính vì vậy, rất nhiều tổn thương bắt đầu từ sự vội vàng.


Khi một bác sĩ chọn nói “chưa cần điều trị ngay”
Nguyễn Hương từng kể rằng có những ca da không cần can thiệp thêm.
Không cần laser.
Không cần phác đồ mới.
Không cần bất kỳ kỹ thuật nào.
Chỉ cần dừng lại.
Dừng để da hồi phục.
Dừng để hàng rào bảo vệ được tái tạo.
Dừng để cơ thể tự làm phần việc của nó.
Nói điều đó với khách hàng không dễ.
Bởi người đối diện thường đến với mong muốn được làm gì đó ngay.
Nhưng chính việc dám nói “chưa cần” ấy lại tạo ra một niềm tin rất sâu.
Niềm tin rằng người bác sĩ này không hành động vì nhu cầu của mình, mà vì sự an toàn của người đối diện.
Đó là một giá trị làm nghề rất cao.
Không phải ai cũng đủ bản lĩnh để giữ.
Dừng lại không phải là bỏ cuộc
Rất nhiều người hiểu sai về việc dừng lại.
Họ nghĩ đó là sợ hãi.
Là do dự.
Là yếu đuối.
Nhưng trong thực tế, dừng lại đúng lúc đòi hỏi nhiều tỉnh táo hơn rất nhiều so với việc tiếp tục.
Trong da liễu, dừng lại giúp làn da không bị tổn thương thêm.
Trong đầu tư, dừng lại giúp người có tiền không đẩy mình vào một quyết định phải trả giá.
Tôi gặp rất nhiều người sau khi đầu tư sai đã tự ép mình phải làm tiếp.
Không phải vì họ hiểu hơn.
Mà vì họ không chịu được cảm giác đứng yên.
Và chính sự ép buộc đó khiến sai lầm nối tiếp sai lầm.
Khi tôi chọn đứng giữa tiền và quyết định
Tôi không chọn vai trò người thúc người khác hành động.
Tôi chọn đứng giữa tiền và quyết định.
Giống như cách Nguyễn Hương đứng giữa kiến thức y khoa và mong muốn chữa nhanh của khách hàng.
Có những buổi nói chuyện, tôi không đưa ra bất kỳ lời khuyên mua hay bán nào.
Tôi chỉ giúp người đối diện nhìn rõ một điều rất quan trọng.
Nếu không làm gì lúc này, điều tệ nhất thật sự là gì.
Rất nhiều người sau khi trả lời được câu hỏi đó nhận ra rằng điều họ sợ không phải là thị trường.
Họ sợ cảm giác mình đang đứng yên.
Và khi nỗi sợ đó được gọi tên, nó không còn quyền điều khiển quyết định nữa.
Quyền được dừng là một dạng tự do
Người phụ nữ khi hiểu làn da của mình sẽ không còn sợ mỗi khi da thay đổi.
Người đầu tư khi hiểu quyết định của mình sẽ không còn hoảng loạn trước mỗi biến động.
Nhưng chỉ khi họ được cho phép dừng lại, sự hiểu đó mới thật sự phát huy tác dụng.
Dừng lại để quan sát.
Dừng lại để kiểm tra cảm xúc của chính mình.
Dừng lại để hỏi xem quyết định này có đang làm cuộc sống nặng nề hơn hay không.
Quyền được dừng không làm con người tụt lại phía sau.
Nó giúp họ không đánh mất chính mình trong cuộc đua mà đôi khi họ không cần phải tham gia.
Một điểm giao rất rõ
Nguyễn Hương không chữa lành bằng việc làm nhiều hơn.
Cô chữa lành bằng việc làm đúng và dám không làm khi chưa cần.
Tôi không giúp người khác đầu tư bằng việc tạo thêm áp lực.
Tôi giúp họ bằng cách giữ cho họ một khoảng dừng đủ an toàn.
Hai con đường khác nhau, nhưng chung một triết lý.
Không hành động trong mù mờ.
Không để nỗi sợ dẫn dắt quyết định.
Một lời nhắn dành cho người đang đọc đến đây
Nếu bạn đang cảm thấy mệt mỏi, dù là với làn da hay với những quyết định tài chính, có thể bạn không cần thêm một giải pháp mới.
Có thể bạn chỉ cần một người đủ điềm tĩnh để nói với bạn rằng
lúc này bạn chưa cần phải làm gì cả.
Không làm gì không phải lúc nào cũng là sai.
Đôi khi, đó là quyết định đúng nhất để không phải trả giá thêm.
Bài cuối cùng của chuỗi này sẽ khép lại bằng một điều rất giản dị.
Không phải kết quả.
Không phải thành công.
Mà là lý do vì sao tôi không giúp ai giàu nhanh, chỉ giúp họ ngủ được sau mỗi quyết định.
