Có một áp lực vô hình mà người lớn nào cũng từng trải qua.
Áp lực phải làm gì đó ngay.
Phải can thiệp.
Phải hành động.
Phải chứng minh rằng mình đang không bỏ mặc.
Nhưng rất ít người đủ bình tĩnh để chấp nhận một sự thật khó chịu.
Không phải lúc nào làm thêm cũng tốt hơn không làm gì.
Điều này thể hiện rất rõ trong cách Nguyễn Huỳnh Thu Trúc làm giáo dục sớm.

Khi người làm giáo dục dám nói “chưa cần”
Trong Montessori, có những thời điểm trẻ không cần thêm bài học mới.
Không cần hoạt động mới.
Không cần bị thúc phải tiến lên.
Nguyễn Huỳnh Thu Trúc dạy giáo viên của mình một điều rất khó.
Dám nói với cha mẹ rằng lúc này chưa cần can thiệp.
Dám giữ môi trường ổn định để trẻ tự hoàn thiện nhịp phát triển của mình.
Điều này không làm người lớn dễ chịu.
Bởi nó đi ngược lại bản năng lo lắng.
Nhưng chính sự dám không làm đó lại bảo vệ trẻ khỏi những tổn thương âm thầm.
Không phải mọi khoảng lặng đều là trì trệ.
Có những khoảng lặng là điều kiện để sự phát triển diễn ra an toàn.
Không làm gì không phải là bỏ mặc
Rất nhiều người nhầm lẫn giữa không làm gì và vô trách nhiệm.
Nhưng thực tế, không làm gì đúng lúc đòi hỏi mức độ hiểu biết và bản lĩnh rất cao.
Trong giáo dục, nếu can thiệp sai thời điểm, người lớn có thể phá vỡ sự tự tin của trẻ.
Trong đầu tư, nếu hành động sai thời điểm, người cầm tiền có thể phá vỡ sự ổn định của cả gia đình.
Tôi gặp rất nhiều người đến với tôi trong trạng thái mệt mỏi.
Họ không thiếu nỗ lực.
Họ chỉ đã làm quá nhiều thứ trong một giai đoạn chưa cần phải làm.
Khi tôi chọn đứng giữa tiền và sự im lặng
Vai trò của tôi không phải là thúc quyết định.
Tôi đứng giữa tiền và hành động.
Có những buổi nói chuyện, điều duy nhất tôi làm là giúp người đối diện nhìn rõ một câu hỏi.
Nếu hôm nay không làm gì, điều tệ nhất thật sự là gì.
Rất nhiều người sau khi trả lời được câu hỏi đó nhận ra rằng điều họ sợ không phải là thị trường.
Họ sợ cảm giác đứng yên.
Giống như cách Nguyễn Huỳnh Thu Trúc giúp cha mẹ nhận ra rằng trẻ không hề tụt lại.
Chỉ là người lớn đang quá sốt ruột.
Quyền được không làm gì là một dạng tự do
Khi người lớn hiểu rằng không phải lúc nào cũng cần hành động, họ nhẹ đi rất nhiều.
Không còn căng thẳng.
Không còn ép buộc.
Không còn hành động để trấn an nỗi sợ.
Trong giáo dục, điều này giúp trẻ lớn lên trong sự an toàn.
Trong đầu tư, điều này giúp người có tiền giữ được sự tỉnh táo.
Đây là điểm giao rất sâu giữa con đường của Nguyễn Huỳnh Thu Trúc và con đường tôi chọn.
Trao cho con người quyền được dừng.
Không phải để trốn tránh.
Mà để không làm sai thêm.
Một lựa chọn khó nhưng tử tế
Xã hội tôn vinh những người hành động nhanh.
Nhưng rất ít người nói về những người dám dừng lại đúng lúc.
Nguyễn Huỳnh Thu Trúc không chạy theo kết quả tức thì.
Chị chọn bảo vệ tuổi thơ khỏi sự nóng ruột của người lớn.
Tôi cũng không chạy theo quyết định nhanh.
Tôi chọn bảo vệ cuộc sống của người ra quyết định khỏi sự bất an kéo dài.
Cả hai chúng tôi đều hiểu một điều.
Một lựa chọn đúng không phải là lựa chọn tạo cảm giác đang tiến lên.
Một lựa chọn đúng là lựa chọn không để lại tổn thương phía sau.
Một lời nhắn dành cho những người đang rất muốn làm gì đó
Nếu bạn đang là cha mẹ và cảm thấy bồn chồn vì con chưa đạt một điều gì đó, có thể con bạn không cần thêm một tác động mới.
Có thể con bạn chỉ cần bạn đủ bình tĩnh để không làm gì lúc này.
Nếu bạn đang đứng trước một quyết định lớn và cảm thấy nôn nóng phải hành động, có thể bạn không thiếu cơ hội.
Có thể bạn chỉ đang cần một khoảng dừng để không tự đẩy mình vào rủi ro.
Không làm gì đúng lúc không phải là yếu đuối.
Đó là một dạng trách nhiệm rất cao.
Bài cuối cùng sẽ khép lại chuỗi này bằng một điểm chạm sâu nhất.
Vì sao đích đến của giáo dục và của đầu tư không phải là nhanh hay nhiều, mà là sự bình an.
