Người thành công nhất lại là người lo lắng nhất về giáo dục con cái

Có một nghịch lý rất thú vị.

Những người thành công nhất trong kinh doanh lại thường là những người lo lắng nhất khi nói đến giáo dục con cái.

Họ hiểu thị trường.
Họ hiểu rủi ro.
Họ hiểu thế nào là trả giá cho một quyết định sai.

Và chính vì đã trải qua đủ va chạm, họ không còn nhìn giáo dục như một thủ tục bắt buộc. Họ nhìn nó như một khoản đầu tư sống còn.

Nguyễn Mạnh Dương là một người như vậy.

Anh không bước vào giáo dục từ giấc mơ lãng mạn. Anh bước vào giáo dục sau khi đã ngồi đủ những cuộc họp căng thẳng, ký đủ những hợp đồng sống còn, và hiểu rất rõ cảm giác được – mất – đúng – sai trong tích tắc.

Và chính những trải nghiệm đó khiến anh đặt ra một câu hỏi mà rất nhiều phụ huynh doanh nhân chưa từng dám đối diện.

Nếu con mình bước ra đời, điều gì thật sự bảo vệ chúng?

Khi tiền không còn là câu trả lời

Doanh nhân hiểu rất rõ giá trị của tiền. Họ biết cách tạo ra dòng tiền. Biết cách bảo toàn tài sản. Biết cách nhân vốn.

Nhưng khi nói đến con cái, tiền bỗng trở nên không đủ.

Bạn có thể để lại cho con tài sản.
Nhưng bạn không thể để lại cho con khả năng ra quyết định thay bạn.
Bạn có thể để lại cho con mối quan hệ.
Nhưng bạn không thể đứng cạnh con trong mọi cuộc cạnh tranh.

Nguyễn Mạnh Dương từng tự hỏi trong những đêm rất muộn, khi con đã ngủ.

Nếu một ngày mình không còn ở đây, điều gì sẽ bảo vệ các con?

Câu trả lời không phải tiền.
Không phải quan hệ.
Mà là tư duy, phẩm chất và kỹ năng sống.

Đó là lúc giáo dục không còn là chi phí. Nó trở thành tài sản.

Cuộc đời không thưởng cho bằng cấp

Trước khi trở thành nhà giáo dục, anh từng là du học sinh trở về với hai bàn tay trắng. Từng vác hồ sơ xin việc. Từng làm việc trong môi trường đa quốc gia. Từng cay cú khi thấy nhân sự nước ngoài được trả lương cao hơn nhiều dù xuất phát điểm không khác biệt.

Nhưng rồi anh nhận ra một sự thật rất rõ.

Cuộc đời không thưởng cho người có nhiều bằng cấp.
Cuộc đời thưởng cho người làm được việc.

Người biết tư duy.
Người biết hành động.
Người biết chịu trách nhiệm.
Người biết đứng dậy sau sai lầm.

Sự khác biệt không nằm trên tấm bằng.
Nó nằm ở hệ thống giáo dục đã hình thành nên con người đó.

Và chính khoảnh khắc ấy, anh quyết định đổi hướng.

Nếu giáo dục Việt Nam không thay đổi, khoảng cách sẽ còn kéo dài. Nếu không có một hệ thống đủ thực dụng và cấp tiến, chúng ta sẽ tiếp tục tạo ra những thế hệ giỏi lý thuyết nhưng yếu trong đời thực.

Giáo dục cũng là một khoản đầu tư dài hạn

Trong đầu tư bất động sản, người thông minh không nhìn lợi nhuận ngắn hạn. Họ nhìn quy hoạch. Họ nhìn vị trí. Họ nhìn dòng tiền dài hạn.

Giáo dục cũng vậy.

Một ngôi trường không chỉ là nơi con bạn học toán và văn. Nó là hệ sinh thái hình thành tư duy, thói quen và phẩm chất.

Nếu hệ sinh thái đó lỗi thời, kết quả sẽ lỗi thời.
Nếu hệ sinh thái đó thiếu thực tế, kết quả sẽ thiếu năng lực sống.

Nguyễn Mạnh Dương nhìn giáo dục như nhìn một doanh nghiệp sống còn dài hạn.

Đầu vào là đứa trẻ non nớt.
Quá trình là môi trường, phương pháp và văn hóa.
Đầu ra là một con người có thể sống tốt mà không cần ai chống lưng.

Tư duy hệ thống đó không phải sự lãng mạn. Nó là kinh nghiệm của một người đã hiểu cách thị trường vận hành.

Người thành công lo điều gì nhất?

Điều khiến phụ huynh trí thức trung lưu và doanh nhân SME lo nhất không phải là con không giỏi.

Họ lo con không đủ bản lĩnh.

Không đủ khả năng tự đứng vững.
Không đủ năng lực cạnh tranh toàn cầu.
Không đủ tư duy để thích nghi với một thế giới biến động.

Họ đã từng trả giá cho sai lầm của mình.
Họ không muốn con mình phải trả giá vì một hệ thống giáo dục lạc hậu.

Vì thế, họ tìm kiếm nhiều hơn một chương trình học. Họ tìm kiếm một triết lý.

Vui vẻ và thực dụng

Triết lý giáo dục của Nguyễn Mạnh Dương gói gọn trong bốn chữ: vui vẻ và thực dụng.

Vui vẻ không phải là dễ dãi. Vui vẻ là trạng thái học tập hiệu quả nhất của não bộ. Khi học sinh đắm chìm trong quá trình học, sáng tạo và kết nối, năng lực cảm xúc và xã hội phát triển tự nhiên.

Thực dụng không phải là khô khan. Thực dụng là chỉ dạy những gì có giá trị sử dụng cao trong đời thực. Không chạy theo thành tích trên giấy. Không nhồi nhét những nội dung xã hội đã thay thế.

Mọi thứ được dạy phải trả lời được một câu hỏi.

Điều này sẽ giúp con thành công như thế nào?

Một câu hỏi dành cho bạn

Nếu bạn là một phụ huynh đã từng trải qua va chạm thị trường.

Nếu bạn là một doanh nhân hiểu rằng thành công thật không đến từ may mắn.

Nếu bạn không muốn con mình giỏi lý thuyết nhưng lạc lối trong đời sống.

Có lẽ bạn đang nhìn thấy chính mình trong câu chuyện này.

Giáo dục không phải là con đường đơn độc. Nó là hành trình của những người hiểu rằng đầu tư lớn nhất không phải là vào tài sản, mà vào con người.

Và có lẽ, điều quan trọng nhất không phải là con bạn đứng đầu.

Mà là con bạn đứng vững.

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x