Có một điều mà Đặng Hồng Minh tin rất chắc sau hơn 16 năm làm nghề kế toán – thuế:
Tài sản không tự nhiên bền. Nó chỉ bền khi được đặt trong một hệ thống đủ rõ.
Nhiều người nghĩ rằng bất động sản là nền tảng an toàn nhất. Nhà đứng đó. Đất đứng đó. Sổ đỏ nằm trong két. Nhưng phía sau sự “đứng đó” là một hệ thống vô hình: thuế, pháp lý, cấu trúc sở hữu, dòng tiền, nghĩa vụ với Nhà nước, với đối tác, với gia đình.
Khi hệ thống ấy rõ ràng, tài sản là điểm tựa.
Khi hệ thống ấy mờ nhạt, tài sản có thể trở thành nguồn áp lực lớn nhất.

Kiếm được tiền là bước đầu. Giữ được tiền là bước hai.
Rất nhiều người giỏi tạo ra tiền. Họ đầu tư đúng thời điểm. Họ mua được tài sản tốt. Họ mở được doanh nghiệp sinh lời. Nhưng Minh nhận ra một tầng khác mà không phải ai cũng bước tới: tầng quản trị.
Kiếm tiền cần cơ hội và quyết đoán.
Giữ tiền cần kỷ luật và hệ thống.
Bảo vệ tài sản cần hiểu biết về thuế và pháp lý.
Khi tài sản càng lớn mà hệ thống quản trị tài chính – pháp lý không theo kịp, rủi ro không nằm ở thị trường. Rủi ro nằm ở cấu trúc bên trong.
Một bất động sản cho thuê nhưng không được quản lý thuế rõ ràng.
Một doanh nghiệp có lợi nhuận nhưng không tách bạch tài chính cá nhân.
Một tài sản đứng tên nhiều người nhưng không có thỏa thuận chặt chẽ.
Những điều đó không làm bạn sụp đổ ngay. Nhưng chúng tạo ra những điểm yếu âm thầm.
Hệ thống không phải là giấy tờ. Hệ thống là tư duy.
Nhiều người nghe đến “hệ thống” là nghĩ đến quy trình phức tạp, sổ sách dày đặc. Nhưng với Đặng Hồng Minh, hệ thống bắt đầu từ một điều rất đơn giản: người chủ có nhìn rõ tài sản của mình hay không.
– Dòng tiền thực là bao nhiêu?
– Nghĩa vụ thuế đã được tính trước chưa?
– Hồ sơ pháp lý có đủ an toàn để giao dịch bất cứ lúc nào?
– Nếu cần bán hoặc chuyển nhượng, có vướng mắc gì không?
Khi người chủ không trả lời được những câu hỏi này, hệ thống chưa tồn tại.
Và khi hệ thống chưa tồn tại, tài sản chỉ đang được giữ bằng hy vọng.

Tài sản bền không đến từ may mắn
Minh không phải người xây dựng sự nghiệp bằng những bước nhảy vọt. Cô đi lên bằng kỷ luật, bằng việc học lại khi đã có gia đình, bằng việc bổ sung kiến thức pháp luật để bảo vệ tài sản và khách hàng của mình.
Tuổi 50, cô vẫn học. Không phải vì thiếu bằng cấp. Mà vì cô hiểu: tài chính và pháp lý không phải thứ có thể dừng lại.
Chính tư duy đó tạo nên sự khác biệt giữa người “có tài sản” và người “làm chủ tài sản”.
Một người có thể mua được bất động sản nhờ cơ hội.
Nhưng chỉ người có hệ thống mới giữ được nó qua biến động.
Khi hệ thống rõ, cuộc sống nhẹ hơn
Điều cuối cùng mà chuỗi bài này muốn để lại không phải là nỗi sợ, mà là sự rõ ràng.
Khi cấu trúc thuế rõ.
Khi hồ sơ pháp lý vững.
Khi dòng tiền được quản trị.
Người chủ sẽ không còn sống trong phòng thủ. Không còn phải lo lắng mơ hồ mỗi khi chính sách thay đổi. Không còn phải vội vàng khi cần giao dịch.
Tài sản khi đó không chỉ có giá trị thị trường. Nó có giá trị tâm lý. Nó cho phép bạn ngủ yên.
Đặng Hồng Minh tin rằng:
Tài sản không sinh ra để khiến bạn gồng mình bảo vệ nó.
Tài sản sinh ra để nâng đỡ cuộc sống của bạn.
Nhưng để điều đó xảy ra, hệ thống phải được xây từ người chủ. Không ai khác.
Nếu bạn đang sở hữu bất động sản, đang điều hành doanh nghiệp, đang có tài sản tích lũy qua nhiều năm, có thể điều bạn cần không phải là thêm một cơ hội đầu tư mới.
Có thể điều bạn cần là một lần nhìn lại cấu trúc hiện tại của mình.
Bởi vì tài sản chỉ thật sự bền khi nó được đặt trong một hệ thống rõ ràng.
Và hệ thống đó không bắt đầu từ kế toán.
Nó bắt đầu từ sự chủ động của chính bạn.
