Có một nghịch lý rất quen thuộc.
Càng có vị thế, con người càng dễ cho phép mình vượt ranh giới.
Càng có thành tựu, người ta càng dễ quên rằng phía sau mình còn rất nhiều người đang phụ thuộc.
Rất nhiều sai lầm lớn không bắt đầu từ lòng tham.
Nó bắt đầu từ việc quên mất trách nhiệm của mình đang lớn đến đâu.
Tôi nhìn thấy điều này rất rõ khi quan sát hành trình của Hồ Văn Quý.

Khi trách nhiệm buộc con người phải sống khác đi
Khoảnh khắc Hồ Văn Quý đối diện với bệnh tật, điều khiến anh lo lắng nhất không phải là bản thân.
Mà là câu hỏi rất cụ thể.
Nếu mình gục xuống, ai sẽ lo cho gia đình, cho hai con nhỏ, cho những nghệ nhân và đội ngũ đang đặt niềm tin vào mình.
Chính câu hỏi đó buộc anh phải thay đổi toàn diện.
Không làm việc bất chấp sức khỏe.
Không chạy theo tốc độ bằng mọi giá.
Không đánh đổi sự sống còn dài hạn để lấy kết quả ngắn hạn.
Trách nhiệm, trong trường hợp này, không phải là gánh nặng.
Nó là ranh giới giữ con người không trượt dốc khi có quá nhiều áp lực và lựa chọn.
Trách nhiệm không cho phép con người sống tùy tiện
Hồ Văn Quý hiểu rất rõ một điều.
Mỗi quyết định của anh không chỉ ảnh hưởng đến cá nhân anh.
Nó ảnh hưởng đến gia đình, đến người lao động, đến những giá trị thủ công truyền thống mà anh đang đại diện.
Vì vậy, anh không cho phép mình sống theo cảm xúc.
Không cho phép mình bỏ qua tín hiệu cơ thể.
Không cho phép mình làm ăn cẩu thả dù thị trường có dễ dãi đến đâu.
Trách nhiệm khiến anh phải đo lường, kiểm soát và cân nhắc từng bước.
Ở điểm này, tôi nhìn thấy rất rõ con đường của chính mình.
Trong đầu tư, trách nhiệm là thứ ngăn người dẫn đường trở thành kẻ gây hại
Tôi làm việc với những người có tiền.
Nhưng điều khiến tôi thận trọng nhất không phải là tiền.
Mà là trách nhiệm đi kèm với lời nói và sự ảnh hưởng.
Một lời gợi ý thiếu kiểm chứng có thể khiến người khác mất cả đời tích lũy.
Một sự thúc đẩy vội vàng có thể phá vỡ sự bình an của cả một gia đình.
Vì vậy, tôi luôn đặt ra một câu hỏi trước mỗi quyết định.
Nếu kết quả không như kỳ vọng, mình có đủ trách nhiệm để đứng cạnh họ hay không.
Nếu câu trả lời là không chắc, tôi chọn không làm.
Giống như Hồ Văn Quý, tôi hiểu rằng, khi đã có vị thế, sự dễ dãi của mình có thể trở thành tai họa cho người khác.
Điểm giao rất rõ của hai con đường
Hồ Văn Quý chọn sống kỷ luật vì anh biết mình đang là điểm tựa của nhiều người.
Tôi chọn thận trọng trong đầu tư vì tôi biết mỗi quyết định có thể ảnh hưởng đến cả một gia đình phía sau.
Chúng tôi đều hiểu một điều rất rõ.
Thành tựu không cho ta quyền tùy tiện.
Nó trao cho ta trách nhiệm phải sống và làm nghề nghiêm khắc hơn trước.
Một câu hỏi dành cho người đang đọc
Nếu hôm nay bạn có ảnh hưởng đến người khác
bạn có đang cân nhắc đủ kỹ trước mỗi quyết định không.
Nếu hôm nay bạn đang là trụ cột của gia đình
bạn có đang sống theo cách bảo vệ được tương lai dài hạn không.
Hồ Văn Quý đã chọn thay đổi để không đánh mất những người mình có trách nhiệm bảo vệ.
Tôi cũng chọn giữ kỷ luật trong đầu tư để không trở thành nguyên nhân của sự đổ vỡ.
Bài tiếp theo, tôi sẽ viết về một điều rất dễ bị xem nhẹ.
Vì sao giá trị thật và sự bền vững chỉ xuất hiện khi con người đủ kiên nhẫn đi chậm.
