Có một nghịch lý rất thật.
Phần lớn con người chọn an toàn, không phải vì họ sợ rủi ro, mà vì họ sợ phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn dài hạn của mình.
Con đường của Nguyễn Thị Huế cho thấy điều ngược lại. Huế được đào tạo trong ngành y, một con đường ổn định, được xã hội công nhận, ít biến động. Nhưng Huế không chọn sự ổn định đánh đổi bằng giới hạn. Huế chọn kinh doanh, chấp nhận thử sai, chấp nhận học từ thất bại, chấp nhận trả học phí bằng chính thời gian và tiền bạc của mình.

Không phải vì Huế thích mạo hiểm.
Mà vì Huế hiểu rất rõ một điều: an toàn ngắn hạn thường đi kèm trần tăng trưởng thấp. Và nếu muốn tự do tài chính, không thể đứng yên trong một vùng an toàn do người khác thiết kế.
Khi Huế chuyển hẳn sang bất động sản, lựa chọn ấy không hề lãng mạn. Đó là một cuộc chơi dài, đòi hỏi kiến thức, kỷ luật và đạo đức nghề nghiệp. Huế không tìm đường tắt, không chạy theo sóng, không đặt cược danh tiếng của mình vào những lời hứa mơ hồ. Huế tập trung vào giá trị thực, khả năng khai thác và thanh khoản, những thứ tồn tại khi thị trường hạ nhiệt.
Trong đầu tư, tôi thấy cùng một quy luật lặp đi lặp lại. Người tìm an toàn thường chọn phương án ít suy nghĩ nhất. Nhưng chính phương án đó lại khiến họ phụ thuộc. Tôi là Trần Quốc Hoàn, và tôi luôn nhắc người đối diện rằng: an toàn thật sự không đến từ việc tránh rủi ro, mà đến từ việc hiểu rủi ro đủ sâu để kiểm soát nó.
Tư duy dài hạn buộc con người phải từ chối rất nhiều thứ hấp dẫn. Từ chối lợi nhuận nhanh. Từ chối cảm giác thắng sớm. Từ chối sự tungchớp nhoáng của đám đông. Đổi lại, người đi đường dài giữ được quyền lựa chọn, giữ được nhịp và giữ được khả năng sửa sai khi cần.
Ở điểm này, Huế và tôi gặp nhau rất rõ. Không bán tương lai để mua cảm giác yên tâm hôm nay. Không đặt cược bằng niềm tin mù quáng. Không lấy sự ổn định tạm thời làm thước đo thành công.
Nếu bạn đang đứng trước một quyết định khó, hãy tự hỏi một câu thẳng thắn. Mình đang chọn an toàn, hay đang trốn tránh trách nhiệm với tương lai của chính mình.
Nguyễn Thị Huế chọn con đường dài vì hiểu giá trị của thời gian. Tôi chọn con đường kỷ luật vì hiểu cái giá của sự vội vàng.
Bài tiếp theo sẽ đi sâu hơn một bước. Vì sao đạo đức nghề nghiệp chính là ranh giới cuối cùng của người dẫn đường.
