Có anh Nghĩa, ba mươi lăm tuổi.
Anh Nghĩa từng bỏ lỡ một căn vì tin lời đồn, một năm sau nó tăng mười lăm phần trăm. Nhưng hôm nay tôi muốn nói về một thứ rộng hơn, mà chính anh nhận ra sau lần đó.
Đó là chi phí của sự trì hoãn.
Anh Nghĩa nói với tôi một câu rất thật. “Em luôn nghĩ chờ thêm là an toàn. Hóa ra chờ cũng có giá của nó, mà em không nhìn thấy giá đó.”
Đúng vậy. Chúng ta hay tính chi phí của hành động. Mua sai mất bao nhiêu. Nhưng ít ai tính chi phí của việc không hành động. Của sự chờ đợi. Mà cái giá đó nhiều khi còn lớn hơn.
Chi phí trì hoãn là gì
Chi phí trì hoãn là phần lợi ích anh chị mất đi khi chờ đợi quá lâu, gồm cả phần tăng giá bỏ lỡ, dòng tiền không thu được, và cơ hội trôi qua. Nó vô hình, nên ít người nhìn thấy.
Khi anh chị mua một tài sản và nó lỗ, anh chị thấy đau ngay. Con số lỗ hiện ra trước mắt.
Nhưng khi anh chị chờ và bỏ lỡ một tài sản tăng giá, anh chị không thấy đau. Vì anh chị không mất tiền có sẵn. Anh chị chỉ không có được phần lẽ ra đã có. Cái đau đó vô hình, nên dễ bị lờ đi.
Đây là cái bẫy tâm lý. Chúng ta sợ mất cái đang có hơn là tiếc cái đáng lẽ có được. Nên người ta trì hoãn mãi, tưởng là an toàn, mà thật ra đang trả một cái giá đều đặn.
Khi nào thận trọng thành nỗi sợ
Tôi phải nói rõ. Tôi không xúi anh chị mua vội. Thận trọng là tốt. Kiểm chứng là cần. Tôi luôn dạy điều đó.
Nhưng có một ranh giới. Khi thận trọng vượt qua nó, nó thành nỗi sợ. Và nỗi sợ thì đắt.
Thận trọng là chờ để có đủ thông tin, rồi quyết. Có điểm dừng. Khi đủ dữ kiện, anh chị hành động.
Sợ hãi là chờ mãi không bao giờ thấy đủ. Luôn có một lý do mới để hoãn. Hết tin đồn này tới lo lắng khác. Không có điểm dừng, vì gốc rễ không phải thiếu thông tin, mà là sợ quyết.
Anh chị tự soi mình. Nếu anh chị đã có đủ thông tin mà vẫn không quyết, đó không còn là thận trọng. Đó là sợ. Và lúc đó, chi phí trì hoãn bắt đầu ăn vào túi anh chị.
Anh Nghĩa nhận ra mình đã vượt ranh giới đó. Anh có đủ thông tin về căn Eco Green. Anh không cần thêm gì để quyết. Anh chỉ cần một cái cớ để sợ, và tin đồn cho anh cái cớ đó.
Cách tính chi phí trì hoãn cho chính mình
Tôi chỉ anh chị cách tự tính, để lần sau quyết tỉnh hơn.
Khi anh chị định hoãn một quyết định, hãy hỏi ba câu.
– Nếu tài sản này tăng giá trung bình trong thời gian tôi chờ, tôi mất bao nhiêu phần tăng đó? – Trong thời gian chờ, nếu mua, tài sản có sinh dòng tiền không? Tôi mất bao nhiêu dòng tiền vì chờ? – Lý do tôi chờ là vì thiếu thông tin thật, hay vì tôi đang sợ?
Ba câu này biến chi phí vô hình thành con số nhìn thấy được. Khi anh chị thấy rõ cái giá của việc chờ, anh chị quyết cân bằng hơn. Không vội, nhưng cũng không sợ.
Tôi nói thêm về việc chuẩn bị đủ để quyết nhanh đúng lúc trong bài chuẩn bị trước khi đầu tư bất động sản, và về cách kiểm chứng để bớt sợ trong bài cách xác minh thông tin bất động sản.
Sai lầm thường gặp về chi phí trì hoãn
– Chỉ tính chi phí của hành động, quên tính chi phí của việc không hành động. – Tưởng chờ đợi là an toàn, không thấy cái giá vô hình đang trả đều. – Để thận trọng vượt ranh giới thành nỗi sợ, chờ mãi không có điểm dừng. – Tìm lý do mới để hoãn dù đã có đủ thông tin để quyết. – Sợ mất cái đang có hơn là tiếc cái đáng lẽ có được, nên đứng yên mãi.
Câu hỏi thường gặp
Chi phí trì hoãn trong đầu tư bất động sản là gì?
Là phần lợi ích anh chị mất đi khi chờ quá lâu, gồm phần tăng giá bỏ lỡ, dòng tiền không thu được và cơ hội trôi qua. Nó vô hình vì anh chị không mất tiền có sẵn, chỉ không có được phần lẽ ra đã có. Chính vì vô hình nên nhiều người bỏ qua, dù cái giá có khi lớn hơn cả rủi ro mua sai.
Làm sao biết mình đang thận trọng hay đang sợ?
Thận trọng là chờ để có đủ thông tin rồi quyết, có điểm dừng. Sợ hãi là chờ mãi không bao giờ thấy đủ, luôn có lý do mới để hoãn. Hãy tự hỏi: nếu đã có đủ thông tin mà vẫn không quyết, đó không còn là thận trọng mà là sợ, và lúc đó chi phí trì hoãn bắt đầu ăn vào túi anh chị.
Làm sao tính chi phí của việc chờ đợi?
Hỏi ba câu khi định hoãn: nếu tài sản tăng giá trong thời gian chờ thì mất bao nhiêu phần tăng, nếu mua thì mất bao nhiêu dòng tiền vì chờ, và lý do chờ là thiếu thông tin thật hay đang sợ. Ba câu này biến chi phí vô hình thành con số nhìn thấy được, giúp anh chị quyết cân bằng hơn.
Trì hoãn có khi nào tốt không?
Có, khi anh chị thật sự thiếu thông tin quan trọng và cần kiểm chứng thêm. Trì hoãn có chủ đích, có điểm dừng rõ ràng là thận trọng đúng nghĩa. Nó chỉ trở thành vấn đề khi không có điểm dừng và gốc rễ là nỗi sợ quyết định, chứ không phải thiếu dữ kiện. Hãy phân biệt hai trường hợp này.
Anh chị muốn đi tiếp thế nào
Anh Nghĩa học được rằng chờ đợi cũng có giá. Giờ anh quyết tỉnh hơn, không vội nhưng cũng không để nỗi sợ làm mình đứng yên.
Nếu anh chị đang lưỡng lự một quyết định mà không chắc mình đang thận trọng hay đang sợ, em có thể giúp anh chị soi. Anh chị thật sự thiếu thông tin gì, hay đã đủ rồi mà chỉ cần một cú đẩy để quyết.
Nhắn cho em. Em giúp anh chị nhìn thấy cả cái giá của hành động lẫn cái giá của sự chờ đợi.
P.S. Có một câu tôi luôn nhắc khách. Không quyết cũng là một quyết định. Đứng yên không phải là không chọn gì. Là chọn để cơ hội trôi qua. Anh chị có đang chọn điều đó mà không nhận ra không?
